Sunday, 14 February 2016

Bí mật của dòng họ Kennedy


Hơn 7 thập niên sau khi cô em gái Rosemary của Tổng thống John F. Kennedy bị thiểu năng trí tuệ từ một ca phẫu thuật thùy não thất bại, hai cuốn sách vừa ra mắt độc giả đã tiết lộ những chi tiết gây sốc về bí mật đen tối nhất của dòng họ Kennedy liên quan tới Rosemary.

Năm 1940, Rosemary Kennedy, 22 tuổi, đã viết cho bố là ông Joseph P. Kennedy khi đó là Đại sứ Mỹ tại Anh một bức thư: "Bố yêu quý. Con yêu bố. Và con yêu bố rất nhiều". Chỉ hơn một năm sau, cũng vẫn cô gái trẻ đó - xinh đẹp, chăm chỉ và luôn muốn làm hài lòng bố - đã không thể nói được một câu đúng nghĩa.

Điều khiến Rosemary bị khuyết tật trí tuệ và mất mọi thứ ở tuổi thanh xuân xảy ra sau khi bố cô quyết định cho cô phẫu thuật thùy não - ca phẫu thuật đã khiến cô gái 23 tuổi chỉ có trí tuệ như một đứa trẻ chập chững biết đi. Bí mật về Rosemary đã bị giấu kín và là nỗi hổ thẹn của gia tộc nổi tiếng nước Mỹ.

Sau ca phẫu thuật bí mật, 20 năm sau, khi ông Joseph P. Kennedy bị đột quị nặng năm 1961, 8 anh chị em của Rosemary mới biết sự thật về lý do Rosemary biến mất. Cô gái lúc đó đang sống trong một nơi dành cho người thiểu năng trí tuệ ở Jefferson, bang Wisconsin, cách xa con mắt của dư luận.

Trong cuốn “Rosemary: The hidden Kennedy Daughter” (Rosemary: Cô con gái bị che giấu của nhà Kennedy) tác giả Kate Larson đã khắc họa lại chân dung của cô gái dễ thương, hoạt bát với nụ cười hoàn hảo nhưng bất hạnh. Cô đã phải chật vật tìm chỗ đứng trong một gia đình coi trọng thành công và danh vọng trên mọi thứ.

Ngày chào đời kinh hoàng

Cuốn sách đã lần đầu tiên kể về ngày 13/9/1918, ngày mà Rosemary chào đời. Khi đó, bà Rose lên cơn đau đẻ trong khi bên cạnh bà chỉ có một y tá chăm sóc vì bác sĩ đến muộn. Cô y tá này ngần ngại không dám đỡ bé gái thứ ba của nhà Kennedy mà không có bác sĩ bên cạnh. Mặc dù đã được đào tạo những kỹ năng cần thiết, nhưng cô y tá đã yêu cầu bà Rose khép chặt hai chân và không rặn với hy vọng giữ được đứa bé bên trong bụng lâu hơn để chờ bác sĩ.

Tuy nhiên, khi bà Rose không làm được điều đó, cô y tá đã thò tay vào cửa mình và giữ đầu bé trong bụng mẹ thêm hai tiếng đồng hồ nữa. Quá trình chào đời kinh hoàng này có thể đã khiến Rosemary bị thiếu ôxy và tổn hại đến não.


Rosemary (người ngồi thứ 2 từ phải qua cùng gia đình).

Khi Rosemary chập chững biết đi, bà Rose để ý thấy con gái không giống những đứa trẻ khác. Cô bé biết bò, biết đứng, biết đi và biết nói đều chậm hơn các bạn cùng tuổi. Rosemary gặp khó khăn khi làm những việc đơn giản như viết, chơi thể thao, điều khiển xe trượt. Cô bé cũng nhút nhát hơn và vụng về hơn các anh chị em của mình.

Lúc Rosemary đến tuổi đi học, bà Rose đã tìm đến các chuyên gia và được biết con gái bị chậm phát triển trí tuệ. Ông bà Joe đã cố gắng hết sức để che giấu tình trạng của con gái nhưng khi cô càng lớn, điều đó càng khó. Gia đình nỗ lực để cho cô bé hòa nhập với cuộc sống hàng ngày của họ. Rosemary được đưa đi bơi thuyền và lúc nào cũng đảm bảo cô bé được mời khiêu vũ tại các bữa tiệc. Nhưng khi Rosemary lớn hơn, cô bắt đầu dễ nổi cáu, đôi khi trở nên bạo lực với mọi người xung quanh.


Rosemary và bố ở London.

Lúc 11 tuổi, bố mẹ đưa Rosemary tới trường nội trú dành cho trẻ có vấn đề - khởi đầu cho chuỗi ngày sống triền miên trong hàng loạt trường nội trú mà cô bé sẽ ở trong cả quãng thời gian dài. Cô bé học không qua nổi lớp ba hay lớp bốn. Cô bé tội nghiệp thường viết những bức thư đau lòng cho bố, cảm ơn bố vì đã đến thăm mình và cầu xin ông đến nhiều hơn vì cô cảm thấy rất cô đơn.

Khi Rosemary 19 tuổi, ông Joe được chỉ định làm Đại sứ Mỹ tại Anh. Cả nhà Kennedy chuyển tới London và Rosemary sống ở một tu viện trong vùng. Cô gái bắt đầu tăng cân và điều đó đối với ông Joe là không thể chấp nhận được. Ông viết thư tới trường của con gái nói về vấn đề cân nặng của Rosemary, phàn nàn rằng cô quá béo.

Nhưng Rosemary vẫn trở thành một người con gái hấp dẫn. Cô gái vẫn được nhiều chàng trai để ý nhờ thân hình hấp dẫn, gợi cảm. Lúc đó, gia đình Kennedy đã trở về Mỹ khi Thế chiến II bùng nổ. Cả nhà lo lắng khi Rosemary thường rời trường nội trú ở Washington DC và lang thang khắp thành phố cả đêm.

Vào thời điểm này, ông Joe đang bận rộn xây dựng nền tảng sự nghiệp chính trị cho các con trai và sợ rằng đứa con gái mất kiểm soát của mình có thể gây tổn hại lớn đến danh tiếng của gia đình. Ông sợ con gái sẽ mang thai ngoài ý muốn và nếu điều đó xảy ra, tương lai chính trị của các con trai ông sẽ bị tổn hại. Cả gia đình tìm cách bảo vệ Rosemary nhưng tình hình với cô chẳng khác gì một quả bom hẹn giờ.

Ca phẫu thuật định mệnh

Tháng 11/1941, ông Joe đặt lịch phẫu thuật thùy não cho Rosemary mà không hỏi ý kiến bất kỳ ai, kể cả vợ. Đây là một quy trình phẫu thuật còn mang tính thử nghiệm để giúp các bệnh nhân có vấn đề về thần kinh trở nên dễ bảo hơn. Trong ca phẫu thuật, các bác sĩ khoan lỗ ở cả hai bên đầu Rosemary khi cô vẫn còn tỉnh táo và chỉ dừng lại khi cô không thể giao tiếp được nữa. Ca phẫu thuật thất bại và Rosemary gần như bị khuyết tật não hoàn toàn. Cô không thể nói được nữa, quá trình vận động bị ảnh hưởng và mất sự tự chủ trong suốt cuộc đời.

Bị đè nặng bởi tâm lý tội lỗi, ông Joe không đến thăm con gái và để Rosemary sống trong một bệnh viện tâm thần ở New York sốt 7 năm. Sau đó, ông Joe ra lệnh đưa con gái đến Saint Coletta - một nơi chăm sóc người khuyết tật - và không bao giờ gặp lại cô một lần nào nữa. Các anh chị em của Rosemary cũng không được gặp cô trong suốt 20 năm sau đó.

Sau khi chồng bị đột quị năm 1961, bà Rose đến Wisconsin thăm con gái lần đầu sau ca phẫu thuật. Khi nhìn thấy mẹ, Rosemary lao tới đấm vào ngực và hét vào mặt bà. Các anh chị em còn lại cũng không ai biết số phận của Rosemary. Một số người cho rằng Rosemary muốn riêng tư và đã chuyển tới vùng Trung Tây làm giáo viên tại trường dành cho trẻ khuyết tật.

Về già, khi bệnh tình của Rosemary có tiến triển trong những năm 1970, họ hàng bắt đầu mời bà về nhà chơi. Một cháu trai của bà cho biết dù bà nói năng hạn chế nhưng bà thích đi dạo, bơi và chơi bài. Bà cũng thích người khác khen ngợi sắc đẹp của bà.


Rosemary (phải) lúc 19 tuổi cùng mẹ và em gái, năm 1938.

Còn trong cuốn “The Missing Kennedy” (Một người Kennedy mất tích), tác giả Elizabeth Koehler-Pentacoff đã viết về những lần đến thăm Rosemary tại Saint Coletta - nơi dì của bà là xơ Paulus là một trong những người chăm sóc Rosemary trong hơn 30 năm. Rosemary thường vui khi có khách tới chơi. Cô gái thích tiệc tùng, âm nhạc và kẹo. Nếu được tặng một hộp kẹo, mắt cô gái sáng rực lên. Mỗi khi có người đến thăm mình, Rosemary như ở trên thiên đường.

Rosemary qua đời vào ngày 7/1/2005, hưởng thọ 86 tuổi ở Saint Coletta. Bà Rose giữ bí mật về ca phẫu thuật của Rosemary cho đến khi qua đời năm 1995. Những người gần gũi bà nói rằng bà thường tự hỏi tại sao Chúa lại mang đi ba đứa con trai tài năng, thông minh và khỏe mạnh của bà (Joseph Jr, Tổng thống John F Kennedy và Robert Kennedy) mà chỉ để lại cho bà đứa con gái thiểu năng tội nghiệp?

Theo Minh Nhật (tổng hợp)

Saturday, 13 February 2016

Sầu Tây Tạng


Cùng ngắm bộ tranh mang tên "Sầu Tây Tạng" vô cùng cuốn hút và ám ảnh của nghệ sĩ Ai Xuan: 






























Bộ tranh "Sầu Tây Tạng" của nghệ sĩ nổi tiếng người Trung Quốc khiến người xem như lạc vào thế giới tâm hồn của các nhân vật trong từng bức tranh.
Ai Xuan, một trong những nghệ sĩ tranh sơn dầu trường phái tả thực nổi tiếng của Trung Quốc, được sinh ra tại Kim Hoa, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc vào ngày 11/11/1947. Ông là 1 trong những thành viên của Hiệp hội Nghệ sĩ Trung Quốc và là Giám đốc điều hành của Tổ chức tranh sơn dầu Trung Quốc. 
Là con trai của nhà thơ nổi tiếng Trung Quốc Ai Qing, nghệ sĩ Ai Xuan cũng thừa hưởng được phần nào chất nghệ sĩ của cha mình để có thể phát triển và trở nên thành công như hiện nay. 


Chân  nghệ sĩ Ai Xuan.

Trong các tác phẩm của mình, nghệ sĩ Ai Xuan đặc biệt gây ấn tượng và để lại dấu ấn trong lòng người hâm mộ bởi bộ tranh về cuộc sống, con người Tây Tạng mang tên "Sầu Tây Tạng". Từ những bức tranh của ông, người xem có thể cảm nhận được nội tâm của nhân vật đó là sự cô đơn, tĩnh lặng. Thông qua những tác phẩm này, nghệ sĩ Ai Xuan cũng phần nào gửi gắm tâm tư, tình cảm của chính bản thân mình. 
(Nguồn: Chinacoolart)

Wednesday, 10 February 2016

Chia sẻ đầu xuân


Gửi tới các bạn của tôi

Đã thành một quy luật, các trào lưu tư tưởng triết học, khoa học và văn học nghệ thuật phải luôn luôn đổi mới sáng tạo để tồn tại. Sự đổi mới sáng tạo đó là ước muốn vươn tới một sự hoàn thiện tạo nên những những giá trị mới, khám phá những sự thật căn bản thăm dò phần thâm sâu và tươi mát của cái hiện tại sống động. 

Cần phải hiểu rằng cái thế giới của sự đổi mới, sáng tạo đích thực lại luôn nằm trong bản chất tươi mới của cái hiện thực sống động. Và cái thế giới đó chỉ có thể tìm thấy trong một tâm thức vi tế minh triết, khoan dung, yên tĩnh. Bởi vì mọi đổi mới, sáng tạo ( nhất là trong lĩnh vực văn học nghệ thuật ) không chỉ có giá trị thỏa mãn khoái cảm, đam mê những hình dáng hay biểu tượng mới mà quan trọng hơn , nhất thiết còn phải có giá trị thức tỉnh để tìm hiểu, khám phá và nhận ra rồi dấn thân hết mình trên con đường truy tìm lẽ sống và hạnh phúc thực sự của con người. Đó là một xác quyết

Phải có được sự thấu hiểu thật thâm sâu về bản chất tối hậu của cái thực tại sống động. Nếu không đạt tới một tầm vóc đó thì lao động sáng tạo của nguời tri thức, văn nghệ sĩ chỉ phí công vô ích và sẽ liên tục bị dằn vặt để sản sinh ra những gì mà thật sự đời sống không cần đến. Vì vậy, người trí thức,văn nghệ sĩ phải có một tầm nhìn sâu rộng , một trí tuệ minh triết và một thái độ khoan dung, tránh không bị cuốn vào cơn gió lốc tư tưởng Tây phương gần hai thế kỷ nay đang rơi vào tình trạng ảm đạm do bị sa vào cái bẫy của Chuẩn thức tư duy nhị nguyên phân biệt , nên đã mất dần khả năng tiếp cận được với cái hiện tại sống động đang diễn ra. 

Bản thể cái tối hậu hiện thực sống động rất khó nắm bắt và vô cùng phức tạp. Nó tích hợp giữa trật tự và hỗn loạn, giữa xây dựng và phá hủy. Khám phá nội tâm mình luôn là những trải nghiệm tươi mát, mới mẻ nhưng cũng đầy phiêu lưu và chướng ngại. Không phải chỉ dựa vào những kiến thức kinh điển có sẵn mà chúng ta phải kinh qua các bài học trong giây phút hiện tại của đời sống hiện thực hàng ngày. Người trí thức, văn nghệ sĩ phải biết sử dụng mọi hoàn cảnh tốt xấu trong cuộc đời, đối mặt với bao nhiêu là tư tưởng xuất hiện trong trí óc đang trói buộc mình và phải tìm cách vượt lên tìm cho mình một ý nghĩa cho cuộc đời cũng như một sự cởi mở trong tâm hồn. Mỗi giây phút chuyển hóa tâm linh ấy, sẽ nâng đỡ người nghệ sĩ, trí thức dần tìm ra con đường đích thực hoạt động xã hội và nghệ thuật của mình 

Một chân lý đã được thời gian kiểm nghiệm là Không thể làm việc tốt có hữu ích cho cộng đồng, cho xã hội nếu không tự cải tạo chính mình trước, 

Măc dù hiện nay lao động trí tuệ sáng tạo trong đó có văn học nghệ thuật đang được tung hoành trong một môi trường có nhiều tự do, cởi mở. Nhưng không ít những sáng tạo mới, đặc biệt là văn học nghệ thuật lại đang dần lộ nguyên hình là giả trá, dễ dãi và lòe mắt thiên hạ. Những tác phẩm đó chỉ mang đến những lạc thú quyến rũ nhất thời, sự thỏa thích nông cạn khiến người sinh đẻ ra nó và đám đông tiếp nhận nó dễ dàng sa ngã, rốt cuộc chỉ mang đến thất vọng và nỗi bất an sâu sắc.

Lao động trí tuệ sáng tạo sáng tạo ra các tác phẩm nghệ thuật mới đích thực rất khắc nghiệt, liên tục từng phút, từng giây đòi hỏi người sáng tạo ra nó, đến đám đông tiếp xúc với nó, đều phải cố gắng chiến thắng bản thân, phải đương đầu với sự đau khổ của cái trí năng mù tối, của cái nhận thức sai lệch, phải khiêm nhường, can đảm học lại sự hiểu biết của mình, dồn hết cả tâm huyết tiến dần vào con đường minh triết nội tâm để có đủ bản lĩnh tiếp cận được cái bản chất tối hậu của hiện thực sống động .



Monday, 8 February 2016

Thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư


Buổi sáng, trong câu chuyện của anh

Hình như chúng ta đã thuộc về những ngày của nhau
chúng ta đã nhớ thật nhiều khi cố hình dung khoảng trống thương yêu
tựa vào nhau để nghe bầy chim đang đập cánh
lao xao từng câu chuyện kể
về người họa sỹ mù vẩy máu trên đám tuyết tàn
chúng ta không ngừng dự cảm về dấu vết của tháng năm tan
trong điều ngây ngô của những đám mây bất định
có thể chiều nay thành phố sẽ xoay lưng lại
khi sự im lặng không ngừng tìm kiếm
điều hạnh phúc rộn ràng
anh tìm kiếm điều gì để gom nỗi nhớ nhung đang rụng tàn vào mỗi khung tranh
anh đang tìm màu khổ đau và hạnh phúc
vẩy lên giấc mơ cỏ xám

Phố đã thức dậy rồi đó anh
hôm nay thành phố đã xoay lưng lại
khi những giọt sương chưa kịp rơi vào buổi sáng

---------


Rồi chúng ta sẽ đi qua

Cũng là một cách để chúng ta đi qua
trong những ngày lũ chim không ngừng nhảy nhót
lời biện luận của điều ái ân đã không nằm trong sự tưởng tượng
trên những nhánh cây
cho đến khi chúng ta
cảm thấy tháng năm hẹp dần trong lòng bàn tay rệu rã
lưu giữ những đám mây
cũng là một cách để chúng ta đi qua
chẳng lưu lại dấu vết bản hòa âm thứ tám
của lũ côn trùng bay đêm

Có thể chúng ta chẳng bao giờ đọc được
từ đường nối của những khớp xương
vậy nên, tình yêu thương tỏ ra ẻo lả
từ hôm qua, khi em nhận ra điều ẩn ý từ câu chuyện của loài tầm gửi
ký sinh trên trái tim của mình
cũng là một cách để em đi qua
khi ký ức vẫn còn xanh trên nỗi nhớ về nhau

-----

Sunday, 7 February 2016

Phạm Thành, từ Hậu Chí Phèo đến Cò hồn Xã nghĩa.


Đỗ Trường


Nhà văn Phạm Thành đi tực tế tại Hưng Yên, thăm mẹ LS Nguyễn Văn Đài và trại gà chân to của Nguyễn Anh, ngày 30/1/2016. Một ngày Hà Nội rất lạnh. Ảnh do Dũng Mai chụp.

Khi đất nước đi vào đường hầm không lối thoát, nhiều gia đình miền núi phía Bắc đã bị chết đói. Đảng CS buộc phải tự giải thoát, bằng cách mở cửa, đổi mới về cái quan hệ sản xuất (cũ) ngàn đời của cha ông. Cùng đó, Nguyễn Văn Linh kêu gào, nới lỏng dây trói cho văn nghệ sỹ. Và đến khi cơn gió mùa Thu đã quật đổ bức tường ô nhục Berlin, đưa nước Đức đến bến bờ thống nhất. Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn sụp đổ ở Đông Âu và Nga Sô. Trước sự sinh tử đó, Nguyễn Văn Linh run sợ, vội vàng siết chặt lại thòng lọng, và cánh cửa được khép trở lại.

Tuy thời gian thật ngắn ngủi, nhưng nó là một cơ hội, một tia sáng chợt vụt lên cho các văn nghệ sỹ. Thời gian này, hàng loạt tác phẩm gắn liền với tên tuổi nhà văn ra đời, được công chúng đón nhận, gây tiếng vang không chỉ đóng khung ở trong nước. Ta có thể thấy, ngoài những tác phẩm của các nhà văn Dương Thu Hương, Bảo Ninh, Nguyễn Huy Thiệp… còn có Phùng Gia Lộc với Cái Đêm Hôm Ấy…Đêm Gì, Phạm Thành với Hậu Chí Phèo. Hai tác tác phẩm đặc biệt này, không riêng tôi, mà còn rất nhiều người thích thú khi đọc. Có một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hai tác giả đều xuất thân từ nghề báo, và cùng sinh ra lớn lên ở miền quê nghèo xứ Thanh. Nếu Cái Đêm Hôm Ấy…Đêm Gì là tiếng kêu cứu trong nỗi thống khổ, bần cùng của người nông dân dưới sự cai trị của giai cấp cường hào mới, thì Hậu Chí Phèo lại chỉ ra những nguyên nhân đã sản sinh ra tầng lớp thống trị dốt nát, nhưng cực kỳ lưu manh này. Cả hai tác phẩm trên, dù trải qua mấy chục năm, đọc lại vẫn thấy mới, giá trị và sức nặng, rọi thẳng vào cuộc sống xã hội của ngày hôm nay.

*Từ nhận thức tư tưởng đến sự can trường qua từng con chữ.

Nhà văn Phạm Thành sinh năm 1952, tại Yên Định, Thanh Hóa, trong một gia đình có truyền thống yêu văn học nghệ thuật. Cha ông, một trí thức bộc trực, uyên bác đã ảnh hưởng không nhỏ đến nhận thức tư tưởng, cũng như tính cách của ông. Có lẽ, đó là khởi nguồn, động lực giúp cho Phạm Thành sớm đến với nghề báo, và theo đuổi nghiệp văn sau này. Ông có những năm tháng dài là người lính lái xe vận tải, trong cuộc chiến tang thương và đẫm máu nhất của dân tộc. Chiến tranh kết thúc, Phạm Thành về làm phóng viên cho Đài phát thanh Thanh Hóa. Sau đó, ông theo học Đại học báo chí, thuộc Trường Tuyên Huấn Trung Ương. Năm 1984 ông về làm phóng viên cho Đài tiếng nói Việt Nam. Từ đây, Phạm Thành đi nhiều, viết nhiều, không chỉ riêng cho báo chí. Mà những trang văn, những cuốn tiểu thuyết nặng chịch, ngồn ngộn chất liệu, hơi thở ấy, có được từ kinh nghiệm, vốn sống mấy chục năm đi lại, tiếp xúc lăn lộn với nghề báo của ông.

Kinh nghiệm vốn sống ấy đã ủ men, làm thức tỉnh tâm hồn nghệ sĩ, văn nhân trước nỗi thống khổ của con người, cũng như sự đểu cáng, ngu muội của bọn cường hào, thống trị mới. Để từ đó, Phạm Thành suy nghĩ và viết hoàn toàn theo con tim mách bảo. Có thể nói, ông là một trong những nhà báo hàng đầu Việt Nam về chí khí, lòng dũng cảm trước cường quyền. Ông dám đánh đổi cả sinh mạng chính trị, để đăng một bài báo chống giặc Tàu, khi đang làm thư ký tòa soạn báo Đài tiếng nói Việt Nam. Vâng! Văn nhân là thế, nếu không được sẻ chia với người với đời thì trái tim tựa hồ vỡ nát, và dù có để lại hàng trăm ngàn trang sách thì cũng chỉ là những trang viết chết.

Nếu nói, “văn là người“, đúng sai với ai, còn có thể bàn cãi, nhưng với Phạm Thành, quả thật đúng y chang. Cái yêu ghét rạch ròi, thẳng tưng ấy, không chỉ có trên trang văn, mà nó còn đậm đặc đến “cực đoan“ trong tính cách thường nhật của ông. Tôi đã ngồi bia rượu khật khừ với Phạm Thành mấy lần, chứng kiến những câu chuyện thẳng ruột ngựa, oang oang chốn đông người của ông. Có lần, chịu không nổi, nhà văn Hoàng Minh Tường lùa cả đám về nhà mình, tự tay nấu đồ nhậu, bảo: Về đây, thằng Phạm Thành xả những gì cũng được và nói cho hết đi!

Hiện nay, nhà văn Phạm Thành sống và viết tại Hà Nội. Ông cũng là chủ trang báo điện tử Bà Đầm Xòe (badamxoevietnam2.wordpress.com) được nhiều người biết đến và yêu mến.

So với các nhà văn cùng thời, tuy Phạm Thành là người ham đọc, ham viết , nhưng sách được xuất bản không nhiều. Ông chỉ có cuốn tiểu thuyết Hậu Chí Phèo và mấy tập ký, truyện ngắn in chung, được phép xuất bản ở trong nước. Còn lại, đều phải in ấn, xuất bản ở nước ngoài, hoặc tự in, mà gần đây nhất, ta có thể thấy như: Giáp Chiến Cộng Sản 1, Giáp Chiến Cộng Sản 2 và Cò Hồn Xã Nghĩa.

Ngoài tiểu thuyết, tôi cũng đã được đọc khá nhiều truyện ngắn và bút ký dạng bản thảo của ông, hiện nay chưa (hoặc không) thể in ấn ở trong nước. Bởi, nó phơi bày một cách trần truồng hiện thực của cuộc sống, con người. Mỗi câu chuyện, một vấn đề mổ xẻ trên trang văn Phạm Thành như những bản án luận tội đối với Đảng và chế độ xã hội thối nát đương thời.

Với tôi, Cò Hồn Xã Nghĩa và Hậu Chí Phèo là hai cuốn tiểu thuyết đặc trưng nhất về văn phong cũng như lòng can đảm của ông. Nếu Hậu Chí Phèo những lưu manh dốt nát của tầng lớp thống trị mới còn thoắt ẩn, thoắt hiện đằng sau tấn bi hài kịch, thì đến Cò Hồn Xã Nghĩa, Phạm Thành đã xé toạc tấm màn nhung đó, bóc trần bộ mặt thật của cái chủ thuyết quái thai cũng như lãnh tụ cao nhất của đảng, của chế độ. Như vậy, Cò Hồn Xã Nghĩa đã được đẩy lên nấc cao, mạnh mẽ, điểm mặt, gọi tên cụ thể, rõ ràng. Tôi nghĩ, hai cuốn tiểu thuyết này có mối quan hệ như hình đồng dạng trong toán học vậy. Từ mối quan hệ này, cho ta thấy, sự chuyển biến tư tưởng, nhận thức một cách logic từ thấp đến cao, dẫn đến dũng khí, lòng can đảm của nhà văn thông qua lăng kính và ngòi bút của mình.

Tuy nhiên, cái giá phải trả cũng không nhỏ cho Phạm Thành, một nhà văn còn ở trong nước đối với chế độ độc quyền chân lý này. Và cho đến nay, nhà văn Phạm thành đã nhiều lần bị an ninh triệu tập và truy bức. Có lẽ, với chí khí và con người ấy, chính quyền chỉ có thể giam hãm thể xác. Còn hồn khí ông vẫn rong chơi trong cái thế giới văn chương tự do, tự tại của chính mình.

Với bút pháp hiện thực hư ảo, thông qua những linh hồn, Cò Hồn Xã Nghĩa đã đến với người đọc một cách trung thực, và chuyển tải thành công tư tưởng của nhà văn đến với họ. Tuy nhiên, trước đây cũng bằng bút pháp nghệ thuật này, nhà văn Võ Thị Hảo rất thành công với Dạ Tiệc Qủy. Và gần đây nhất, tôi được đọc (bản thảo) tiểu thuyết Que Diêm Thứ 8 khá hay và “nặng đô“ của nhà văn Văn Biển. Cùng dày dặn đến tám, chín trăm trang như Cò Hồn Xã Nghĩa, nhưng cả hai đều có chung một nhược điểm, quá tham khi đưa các sự kiện vào tiểu thuyết. Làm cho người đọc, dường như có cảm giác bội thực, và trùng lặp. Bởi, trong văn chương mỗi điều muốn gửi gắm, chuyển tải, không nhất thiết cần một sự kiện để làm tiền đề hay minh chứng. Mà đôi khi chỉ một sự kiện tự nó đã nói lên nhiều điều.

*Tính hiện thực và bi hài trong một xã hội lưu manh hóa.

Tuy Cò Hồn Xã Nghĩa có vị trí đặc biệt quan trọng trong sự nghiệp sáng tác, nhưng để làm nên chân dung một nhà văn Phạm Thành, với tôi phải là tiểu thuyết Hậu Chí Phèo. Năm 1989, Phạm Thành viết xong Hậu Chí Phèo, và đã chuyển qua nhiều nhà xuất bản, nhưng không thể in ấn. Năm 1991, lúc này Nguyễn Văn Linh đang siết chặt lại dây trói không chỉ riêng với các văn nghệ sĩ. Ấy vậy, Hậu Chí Phèo lọt qua cửa in ấn, phát hành của Nhà xuất bản Thanh niên, và đến năm 2006 được Nhà xuất bản Thanh Hóa tái bản. Quả thật, văn chương trong chế độ độc tài, đôi khi cũng như chơi Lotto xổ số vậy. Đây là cuốn sách gây tranh cãi khá nhiều trong giới chuyên môn cũng như người đọc.

Thoạt tưởng, hoặc nếu đọc một cách vội vàng, có lẽ không riêng tôi, mà nhiều người đều nghĩ đến sự nối tiếp, mối quan hệ giữa Chí Phèo của Nam Cao và Hậu Chí Phèo của Phạm Thành. Nhưng khi đào sâu suy ngẫm, ta có thể thấy, hai cuốn sách này, cốt lõi, tư tưởng chẳng hề liên quan gì đến nhau, ngoài cái tựa, tên nhân vật và một vài chi tiết. Thực ra, Chí Phèo của cụ Nam Cao chỉ là vỏ bọc che chắn. Hoặc nói cách khác, Phạm Thành đã mượn Chí Phèo để bộc lộ tư tưởng của mình và chuyển tải đến người đọc, trong sự kiểm duyệt hà khắt của chế độ.

Thật vậy, đọc Hậu Chí Phèo, có khi ta gặp lại chính mình, gia đình, bạn bè và cả những số phận nghiệt ngã xung quanh. Hoặc tìm thấy thân phận một anh hùng Ngô Thị Tuyển cùng đồng đội cầu Hàm Rồng trong và sau chiến tranh, thông qua nhân vật Cúc, Ni sư. Hay gặp lại cuộc sống, hình ảnh con người Hồ Chí Minh cùng đồng chí của ông từ nhân vật cụ Chí…

Và nếu Chí Phèo cất lên lời khát vọng từ làng Vũ Đại, muốn được làm người lương thiện, thì cụ Chí trong Hậu Chí Phèo được dựng ngược lên thành một vĩ nhân, để trèo đầu cỡi cổ, và đẻ ra những luật lệ quái đản, cai trị toàn đất Việt sau 1954.

Có thể nói, tính bi hài hòa trộn, đan xen, không chỉ xuyên suốt tác phẩm Hậu Chí Phèo. Mà nó còn là yếu tố chính làm nên những nét riêng biệt trong văn xuôi Phạm Thành. Cùng với lối kể chuyện, cũng như từ ngữ dân dã, mang đậm tính truyền thống dân gian làm cho người đọc khóc đấy và cười đấy.

Thật vậy, từ nỗi đau và oan trái của những nữ du kích Hàm Rồng, Sông Mã, Phạm Thành đã hình tượng hóa một cách rất chân thực, như gieo nỗi ám ảnh vào lòng người. Với một chiếc gương nhỏ ở trong túi, người nữ dân quân kiên cường, vác hai hòm đạn nặng gấp đôi trọng lượng cơ thể, phục vụ chiến đấu, bị gán cho cái tội gián điệp. Buộc chị phải trốn chạy, rồi vào tù để trở nên điên dại… Bởi, sự ấu trĩ, ngu muội, gian manh của con người với con người. Và nó là sản phẩm tất yếu của một xã hội với cái chủ thuyết vô nhân:

“Thường vụ Đảng ủy Vũ Đại cùng quân báo họp kín mấy tối thì dư luận làng Vũ Đại rộ lên: Cô Cúc làm gián điệp Mỹ, ém gương trên các trận địa pháo, chỉ điểm cho máy bay ném bom. Công an kéo về xác minh. Tang chứng cụ Chí đưa ra rành rành. Kèm theo cái gương, cụ Chí còn đưa ra bức ảnh chụp Cúc đang lăn lóc bên người vừa hy sinh. Cụ Chí giải thích:

– Nhà nó có người đi Nam. Lại có bức ảnh này nữa. Đấy mọi người xem đi… Chẳng phải nó thương xót bộ đội ta đâu. Tóc nó rũ ra, mặt nó tái đi, nó lo sợ chưa tìm ra ám hiệu đấy.

Làng Vũ Đại thêm một phen ngơ ngác nữa. Lo sợ về chết chóc trùm lên. Có người tin Cúc làm gián điệp. Có người không tin. Có người phân vân, lấp lửng:

– Cái máu địa chủ nhà nó có đánh chết cái nết cũng không chừa.

Nghe thế, Cúc sợ run lên. Ngoài hai mươi tuổi, cô còn non trẻ lắm.

Chính quyền có lệnh bắt Cúc…” (Hậu Chí Phèo -Chương 4).



Cái bi hài ấy, được đẩy lên ngang bằng với sự đại lừa bịp lưu manh của chế độ, ở đây đứng đầu là cụ chủ tịch Chí. Lợi dụng cách mạng dân tộc, với người cày có ruộng, Đảng lừa bịp nhân dân chiến đấu, giành lấy chính quyền. Cải cách ruộng đất là cuộc trả thù, cướp bóc đất đai, tài sản đối địa chủ phú nông, tư sản trí thức của nông dân cho Đảng phát động. Và khi củng cố vững chắc quyền lực, một lần nữa đảng lại cướp đất từ tay nông dân, bằng hợp tác xã nông nghiệp. Chiếc cũi mang tên chủ nhiệm hợp tác xã đóng lên cổ người nông dân còn dã man, tàn bạo gấp nhiều lần so với thời thực dân. Có lẽ, đây là cái bi hài kịch lớn nhất của lịch sử dân tộc. Chúng ta hãy đọc lại đoạn trích dưới đây để thấy rõ điều đó:

“Bác sai người đánh trống gọi làng đến họp.

Rất đông đủ cả làng, bác mới ra lệnh:

– Trước cách mạng, nhà nào chưa có đất, đứng sang một bên.

Bác hỏi những người này:

– Ruộng đất, trước khi cách mạng chia cho bà con là của ai?

Mọi người trả lời:

– Của địa chủ, phong kiến, đế quốc ạ.

Bác hỏi tiếp:

– Ai giành ruộng đất từ tay địa chủ, phong kiến, đế quốc?

Mọi người lại đồng thanh:

– Cách mạng. Cách mạng ạ.

– Đúng rồi. Vậy, bà con nghĩ coi, đất đó là của ai? Của cách mạng chứ còn của ai nữa? Trước đây, cách mạng chia cho bà con mỗi người mỗi ruộng. Nay, cách mạng yêu cầu bà con đem đất đó nộp vào hợp tác xã sản xuất nông nghiệp, cùng nhau làm ăn chung… : Ai không vào là chống cách mạng, là cách mạng sẽ thu hồi lại ruộng đất.

Bác chỉ mới nói có thế mà hợp tác xã sản xuất nông nghiệp thành công đấy, các cháu ạ. Ai mà dám chống lại cách mạng, đúng không?

– Tài thật! Tài thật! Vĩ nhân! Cụ là vĩ nhân, nhất định là vĩ nhân” (Hậu Chí Phèo- Chương 3)

Đọc và nghiên cứu Phạm Thành, ta có thể thấy, văn ông thẳng tưng, nếu không muốn nói trần truồng, hịch toẹt, nhất là những tác phẩm sáng tác ở những năm gần đây. Có điều lạ, tuy thẳng tưng như vậy, nhưng văn ông vẫn đậm tính hình tượng độc đáo, kể cả trong những tình huống bi hài nhất.

Để đẩy cái bi hài trong sự áp đặt thứ chủ nghĩa ngoại lai, vô đạo lên toàn lãnh thổ của Đảng, Phạm Thành đã hình tượng hóa sự dốt nát của giới lãnh đạo mới, với bất kể đồng đất, thổ nhưỡng nào cũng chỉ được phép gieo trồng một loại giống cây. Tôi nghĩ, đây là sáng tạo rất độc đáo và tài năng dân gian hóa tình tiết, câu chuyện kể của nhà văn, gây nên những tiếng cười chua chát:

“Trong một chuyến đi tham quan về phía Nam, ông đã đem giống lúa nông nghiệp 1A về. Sau một vụ khảo nghiệm trên đồng ruộng, cụ thấy năng suất lúa cũng khá. Cụ sướng lắm! Cụ lệnh cho tất cả các cơ quan khoa học, các hợp tác xã sản xuất nông nghiệp, các chi bộ, Đảng ủy, phải “1A hóa đồng ruộng”. Cụ còn thể hiện quyết tâm của mình bằng một nghị quyết, có ghi: “Phá cửa ải năm tấn không có con đường nào khác là lấy giống lúa 1A”. Cụ Chí đi tới vùng quê nào cũng ra lệnh: “Bất luận đồng đất thế nào, cũng phải cấy giống lúa 1A” (Hậu Chí Phèo- Chương 3).

Có thể nói, Phạm Thành là nhà văn hiện thực có tài và sở trường viết về cái bi hài trong sự nhiễu nhương của con người và xã hội. Những năm lăn lộn với báo chí, tiếp xúc nhiều tầng lớp, nhất là giới nông dân, thợ thuyền đã cho ông chất liệu sống. Để những nỗi đau, tiếng cười ấy đi thẳng vào trang văn của ông. Cũng vì lẽ đó, đọc văn Phạm Thành, ta thấy chất báo chí vẫn còn phảng phất trên những con chữ của ông. Dẫu biết rằng, viết văn và viết báo là hai con đường khác xa nhau.

*Từ dốt nát, ngu muội đến hành động tàn nhẫn, đểu cáng của tầng lớp cường hào, thống trị mới.

Cũng như Hò Văn Đản trong tiểu thuyết Cò Hồn Xã Nghĩa, Chí là nhân vật trung tâm, xuyên suốt tác phẩm Hậu Chí Phèo. Là một tên thất học, vô lại, dựa vào chủ thuyết quái đản và gặp thời, hắn lộn ngược lên chức chủ tịch. Từ đây, hắn làm cách mạng bằng cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất. Và sự kích động lòng căm thù, giữa con người với con người, hắn đã phá tan mối quan hệ gia đình, xóm làng. Dẫn đến hành động cướp đất, cướp nhà, đấu tố, giết người man rợ, kinh hoàng của những nông dân ít học.

Tôi đã từng đọc, từng nghe và đã từng viết về những ngày tháng không bình yên này. Nhưng đập chết, rồi dựng người dậy, để đấu tố như Phạm Thành miêu tả, thì quả thật, người đọc phải sởn tóc gáy, kinh hãi mà thốt lên, thời của những lũ thú hoang:

“Bá Kiến bị đập chết tươi ngay từ phút đầu đoàn người xông vào… Khi Bá Kiến còn đang thoi thóp, mọi người kéo hắn ra giữa sân. Và khi Bá Kiến chỉ còn như một búi giẻ rách tơi tả nằm bất động ở giữa sân, nhiều người nhìn mà thấy tiếc… Nó chết rồi, biết đấu tố thế nào? … Bá Kiến nhất quyết phải được dựng dậy. Để cho lão Ba Kiến sống và quỳ được trước dân làng, làng phải dùng một khúc luồng chôn sâu và thẳng đứng xuống đất, rồi sau đó buộc thẳng đứng Bá Kiến vào khúc luồng thẳng đứng đó. …”. (Hậu Chí Phèo- Chương 1).

Nếu như “Đêm Giữa Ban Ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên, viết về Nông Thị Xuân vừa sinh con, đã bị chồng, một lãnh tụ cao nhất của Đảng thủ tiêu một cách dã man, thì đọc Hậu Chí Phèo, ta sẽ bắt gặp y chang hình ảnh chủ tịch Chí, ra lệnh tử hình, người đàn bà đang mang thai với mình, cùng vì chiếc ghế quyền lực. Nhìn lại lịch sử của dân tộc, chắc chắc không thời nào, chế độ nào có những quân vương, thủ lĩnh tàn độc đến như vậy. Và nếu đây không phải là sự thật, tôi tin Vũ Thư Hiên và Phạm Thành không đủ can đảm viết ra điều này.

Tôi nghĩ, đoạn văn dưới đây, với những lời thoại vạch trần, tố cáo và chuyển tải bi hài kịch cao độ, độc đáo nhất của tác phẩm Hậu Chí Phèo. Và hình ảnh bà Ba cởi truồng, khi bị xử bắn, kèm theo câu nói (bất hủ) của Chủ Tịch Chí, nên trang trọng ghi vào lịch sử của Đảng CS: “Đơn giản thôi, tôi không đồng ý là vì chính cái đó đã suýt cắt đời cách mạng của tôi”.

Vâng! Với tôi, đó cũng là câu thoại hay nhất trong cuốn tiểu thuyết này:

“Tay Chí tuyên bố tử hình bà Ba…

Bản án tử hình được thi hành ngay…

– Báo cáo anh Chí, bây giờ bắn người phải có lệnh.

Mắt tay Chí trợn lên, tỏ rõ sự ngạc nhiên, hỏi lại:

– Cái gì?

– Dạ thưa anh, bắn người phải có lệnh ạ.

– Lệnh nào?

– Người thư ký chìa tờ lệnh cho tay Chí nhìn. Tay Chí nói:

– Ai ra lệnh?

– Dạ thưa, chính anh ạ.

– Tao đã ra lệnh?

– Nhưng anh phải ký vào lệnh ạ.

Tay Chí cười lên sằng sặc:

– À, à! Có bước tiến mới này phải không? Đưa đây. Ký vào chỗ nào?…

Trước khi nhằm bắn bà Ba, có người nói với tay Chí: “Mặc cho bà Ba cái quần”. Nhưng tay Chí lại kiên quyết không đồng ý. Mãi sau này, tay Chí mới giải thích: “Đơn giản thôi, tôi không đồng ý là vì chính cái đó đã suýt cắt đời cách mạng của tôi”. (Hậu Chí Phèo- Chương 1).

Không dừng lại ở những quan chức đương quyền, Hậu Chí Phèo còn lật mặt cả những quan già hết đát, đang biến tướng thành những cố vấn, lãnh tụ danh dự, một thứ thái thượng hoàng kiểu mới. Có thể nói, đây là một thứ bệnh nghiện quyền lực, nghiện ăn cắp, nghiện trèo đầu cỡi cổ nhân dân.

Nhắc đến chuyện này, làm tôi nhớ đến câu chuyện xảy ra đã khá lâu: Dòng họ ngoại tôi có bác làm quan to. Anh Lê Thanh Đ. trung tá, đã tu nghiệp ở Nga, quê ở Nghệ An, làm bảo vệ cho ông. Vợ con anh Lê Thanh Đ. làm ruộng ở quê, muốn ra Hà Nội. Thập niên tám mươi của thế kỷ trước, hộ khẩu Hà Nội vô cùng khó khăn, vì nó gắn liền với sổ gạo, thực phẩm. Dù có giấy đề nghị của văn phòng TW dội xuống, nhưng hồ sơ cứ bị ngâm tôm… Biết bên nội tôi có ông chú là phó phòng hộ khẩu, trực tiếp quản lý những vụ này, nên anh đến, nhờ dẫn đến nhà ông chú. Sau đó, thỉnh thoảng anh hay đến nhà tôi chơi. Một lần, anh kể: Buổi sáng, cụ (tức ông bác) vào nhà vệ sinh, thấy lâu không ra, anh đành mở cửa phụ. Bước vào nhìn thấy cụ ngồi trên bồn cầu, đang suy tư điều gì có vẻ hệ trọng, lớn lao lắm…

Lúc đó, tôi buộc miệng: Có lẽ, cụ lẫn rồi.

Có thể, câu nói vô ý của tôi làm mất hứng, nên anh đứng dậy ra về. Đến nay, đôi khi tôi vẫn tự hỏi, một người được đào tạo cơ bản, kể cả sinh học, tâm lý học như anh Lê Thanh Đ lẽ nào, không hiểu cái điều đơn giản này.

Khi đọc và nghiên cứu Phạm Thành, chợt nhận ra, hầu như những câu chuyện, hay tình tiết trong tiểu thuyết và truyện ngắn của ông, tôi đã bắt gặp, hoặc đã được nghe thực ngoài đời. Nhưng đọc lại trên những trang sách của ông, tôi vẫn cảm thấy mới và sinh động:

“- Xã hội chủ nghĩa ở cái đầu, chứ đâu phải ở chân tay. Nay, chân tay tôi yếu thật, nhưng cái đầu tôi còn minh mẫn, tôi còn phục vụ được chủ nghĩa xã hội, sao mời tôi về hưu?…

– Thưa cụ Chí…Cụ làm lãnh tụ danh dự, là thái thượng hoàng …

– Các đồng chí, danh dự là như thế nào nhỉ?

– Nghĩa là cao hơn cả bí thư, chủ tịch đang chức. Như ngày xưa vua chúa lên thái thượng hoàng ấy mà. Tuy cụ không phải là bí thư, chủ tịch, nhưng mọi chỉ thị, mệnh lệnh của cụ đều được bí thư, chủ tịch nhất nhất thực hiện.”(Hậu Chí Phèo- Chương 1).

Phạm Thành là một trong số rất ít nhà văn đương thời có tính dự báo trên những trang viết của mình. Ta có thể thấy, tính dự báo trong văn ông khá đậm nét, sâu sắc, thường được cài đặt vào lời thoại của nhân vật. Điều này, mang đến cảm giác mới lạ, thích thú cho người đọc. Ta có thể thấy sự cha truyền con nối, vây cánh trong quyền lực của ngày hôm nay, trắng trợn, bẩn thỉu hơn bao giờ hết, đã được Hậu Chí Chí Phèo dự báo, dù Phạm Thành đã viết cách nay gần ba mươi năm:

“Cụ Chí còn là một người có hậu nữa. Mấy chục năm sau cách mạng đã để lại cho đời ba cậu con trai, được cài cắm ở ba khu vực khác nhau. Cứ từ đám ma cụ mà suy ra, thì ba người con của cụ cũng xứng đáng là ba ông tổ của dòng họ Chí Phèo mới. Với kiểu cách trả thù của cụ Chí di truyền lại, hẳn họ sẽ sinh con đàn, cháu đống, nối dõi mãi mãi về sau.” (Hậu Chí Phèo- Chương cuối).

Và đây nữa, trong chương “ Thuốc Thần Làng Vũ Đại” Phạm Thành đã tiên lượng trước đổi mới với những việc cần làm ngay sẽ bị phản bội. Người chống tiêu cực sẽ bị chính quyền thẳng tay đàn áp trở lại. Nó là hiện thực bị hài của đường lối “Nói một đằng, làm một nẻo” của Đảng và thân phận của lương tri chỉ còn là “ Đấu tranh, tránh đâu”. Lão Nội, một người nghe theo tiếng gọi của Đảng tố cáo, vạch mặt quan tham “Thái thượng hoàng” Chí, rồi lại bị chính quyền ấy triệu tập, bắt giam, như một con tốt thí:

“- Gọi lão Võ Đức Nội lên để làm gì?

– Lên để chịu tội, chứ còn làm gì nữa. – Mặt cụ Chí vênh lên.

– Vu cáo ai? – Giọng lão Bá tắc nghẹn.

– Vu cáo tôi, chứ ai? Tôi bị nó vu cáo là mọt dân, là cường hào mới. Huân chương tôi còn, Đảng tôi còn, thế mà dân Vũ Đại dám láo, bảo tôi là cường hào mới, là mọt dân. Đừng thấy tôi nghỉ chức rồi mà mừng. Bí thư, chủ tịch bây giờ cũng nơi bàn tay tôi đào tạo mà ra cả. Những đứa đi kiện, rồi có ngày. “Con kiến mà kiện củ khoai“.

Vây cánh bè phái, gia đình trị của giới lãnh đạo chóp bu là điều tất yếu dẫn đến sự đói khát, và tuyệt vọng của người dân lương thiện. Nếu thân phận chị Dậu trong Tắt Đèn của Ngô Tất Tố, anh Pha trong Bước Đường Cùng của Nguyễn Công Hoan dưới cái thời thực dân, đế quốc mới dừng lại mức độ đói khát và bần cùng hóa, thì anh cu Tĩn dưới chế độ CS trong Hậu Chí Phèo chỉ còn duy nhất con đường chết:

“Con bị đói ăn, đến nỗi phải thắt cổ chết ư? – Mẹ Âu Cơ chừng như còn ngái ngủ, hỏi:

– Thưa vâng. Ruộng đất cụ Chí tập trung lại. Ai làm gì do cụ ấy phân công. Đến mùa thu hoạch, sản phẩm chất vào kho. Ai được phần bao nhiêu đều do cụ Chí quyết cả. Con năm nào cũng nai lưng ra làm mà phần chia bao giờ cũng được ít hơn. Cụ Chí và người anh em của cụ Chí, chẳng làm gì, lãnh đạo lăng nhăng thì mặc sức thu vén…” (Chương cuối-Hậu Chí Phèo).

Vâng! Bần cùng hóa như anh Pha, chị Dậu hay đói phải thắt cổ tự tử như anh cu Tĩn cũng không đáng sợ bằng sự tước đoạt, bán cả linh hồn để: Điên dại như nữ anh hùng tên Cúc, buộc câm điếc mù lòa của một trí thức như cụ Bá, dưới sự ngu muội, đểu cáng của tầng lớp thống trị mới.

Một số nhà phê bình cho rằng, văn Phạm Thành cứng, thô ráp. Điều này đúng, nhưng tôi nghĩ, có thể không hoàn như vậy. Có lẽ, ngoài sự thô ráp ấy, văn ông nhiều đoạn, nhiều câu rất đẹp, giàu hình tượng, và cảm xúc. Điều đó, ta có thể tìm thấy qua chương Ám Ảnh Một Dòng Sông và Thuốc Thần Làng Vũ Đại. Với tôi, đây là hai chương hay, chuyển tải tư tưởng đậm nét nhất của Phạm thành đến với người đọc. Nhà văn đã hình tượng hóa cái chủ thuyết cộng sản như một thứ Tơ hồng không gốc, sống ký gửi, và chỉ có bằm nát, sắc thuốc uống, mới có thể lành căn bệnh câm, mù, điếc của con người. Đất nước mới có thể hồi sinh.

Ngay từ những năm tám mươi của thế kỷ trước, nhà văn Phạm Thành đã dám viết những điều thật nhất, mà không phải ai cũng đủ can đảm. Hơn thế nữa, nó vượt qua sự kiểm duyệt đến với người đọc, thật là điều không thể tưởng. Đoạn trích đầy hình tượng dưới đây, cho ta thấy rõ cái tư tưởng và sự can đảm của ông:

“Tơ hồng kết thành từng mảnh dầy, đè nặng trĩu trên bờ rào cúc tần. Những cây cúc tần, thân xanh, lá xanh, cố cụm lại với nhau chống đỡ, nhưng cũng không chịu đựng nổi sức đè nặng của những mảnh tơ hồng. Thuận tay, anh lần tìm gốc của tơ hồng. Anh vô cùng ngạc nhiên thấy tơ hồng là loại cây không gốc. Chúng quen sống nhờ trên thân thể của loài cây xanh. Lòng anh như reo lên: “Thuốc đây rồi!” …Tơ hồng là loại cây không gốc mà lại có tác dụng chữa bệnh thần kinh cho người. “Bố mình bị liệt thần kinh chứ còn gì? Lặng lẽ suốt thâu đêm, anh cắt toàn bộ tơ hồng trên bờ rào và kéo hết chúng vào trong sân. Sáng đến, anh dùng dao thật sắc băm vụn chúng ra thành từng đoạn. Sau đó anh đem chúng phơi héo, rồi rang vàng hạ thổ, sắc cho lão Bá uống. Lạ kỳ chưa! Chỉ trong vòng mười ngày uống thuốc, bệnh câm, mù, điếc của lão Bá biến mất hẳn.”

Trên đây là một vài suy nghĩ chủ quan của tôi về văn thơ, cũng như con người nhà văn Phạm Thành. Không rõ đúng sai thế nào? Nhưng ấn tượng chính để lại trong tôi không phải là tài năng chữ nghĩa văn chương, mà nhân cách, tư tưởng, khí phách cũng như tấm lòng của nhà văn đối với đất nước, dân tộc làm tôi cảm phục.

Và tôi xin mượn bài thơ vẽ chân dung rất hay và chính xác về Phạm Thành của nhà thơ Thế Dũng để kết thúc bài viết này:

“Bà đầm xòe cũng …lắm râu

Bệnh Chí Phèo tưởng tuyệt lâu…Ai dè…

Di căn tác hoại bét nhè

70 năm ám lập lòe ma chơi

Cò hồn lừa mấy chân trời…

Xã không hội…Đảng thay Giời được không?

Nghĩa Văn hồn Chữ xé lòng

Giáp chiến Cộng sản tay không giữa đời.”

Leipzig ngày 2-2-2016

Đỗ Trường

Anh hùng áo vải


Chỉ bỏ ra chưa đầy 22 triệu bảng để xây dựng một đội hình chính thức nhưng sau 25 vòng đấu, chính Leicester mới là đội ngự trị vị trí số 1 trên BXH giải Ngoại hạng Anh hiện tại. Người anh hùng áo vải mang tên The Foxes đang thắp lên cho những đội bóng nghèo một giấc mơ, rằng bóng đá không chỉ dành riêng cho những kẻ giàu có.


Leicester đang bay cao ở giải Ngoại hạng Anh bằng những cầu thủ tưởng chừng như vô danh đầu mùa1. Cuối thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19, nước Anh lột xác trở thành cường quốc có nền kinh tế hàng đầu thế giới. Sự xuất hiện của máy móc giúp xứ sở mù sương phát triển mạnh mọi ngành nghề trọng điểm lúc bấy giờ. Dệt bông được cơ khí hóa. Ngành hàng hải biến đổi mạnh mẽ nhờ máy hơi nước được ứng dụng. Thậm chí đến nông nghiệp cũng chịu ảnh hưởng bởi những cái ốc vít hiện diện trên cánh đồng. Tuy nhiên sự phát triển mạnh về kinh tế cũng kéo theo mặt trái trong đời sống xã hội. Vì muốn sinh lời nhiều hơn, những ông chủ tăng cường bóc lột kẻ làm thuê. Mỗi công nhân trong các xí nghiệp dệt, kể cả phụ nữ và trẻ em phải lao động từ 14 đến 15 giờ, thậm chí là 16-18 giờ. Trong khi đó, tiền lương họ được nhận lại vô cùng rẻ mạt, nhỏ nhoi. 


Mâu thuẫn gay gắt đến đỉnh điểm cũng là lúc những người công nhân vùng dậy đấu tranh, đập phá máy móc, đốt công xưởng, thiêu hủy những trang viên của địa chủ, đốt nhà người giàu, những cơ quan của chính quyền. Phong trào đấu tranh sau cùng thất bại. Nhưng nó thực sự tạo ra một tầm ảnh hưởng rất lớn để làm tiền đề cho những cuộc đấu tranh khác đòi quyền lợi của người công nhân sau này được mở ra, với quy mô và đường lối tiến bộ hơn nhiều. Tất cả âu cũng vì một thế giới không chỉ dành riêng cho những kẻ trọc phú. 


2. Tháng 11 năm 2005, một người đàn ông mơ về khoản tiền kếch xù lên tới cả trăm nghìn bảng. Người đàn ông ấy trước đó đặt cửa với một số tiền khiêm tốn cho Wigan Athletic, tân binh chân ướt chân ráo mới lên chơi ở giải Ngoại hạng Anh sẽ giành chức vô địch cuối mùa. Tất nhiên tỷ lệ đặt cược mà nhà cái đưa ra là rất hấp dẫn, bởi họ chẳng thể nào tin một "lính mới" như Wigan có thể đủ sức cạnh tranh với những ông kẹ như Chelsea, M.U hay Arsenal. 


Wigan Athletic từng là hiện tượng của giải Ngoại hạng Anh mùa 2005/06


Thế nhưng cái chẳng tin được đã kéo dài gần 1/3 chặng đường đầu tiên của giải Ngoại hạng Anh khi ấy. Với những cầu thủ vô danh như Henri Camara, Jimmy Bullard, Pascal Chimbonda,... Wigan đã bất ngờ bay cao trên bảng xếp hạng. Họ thắng 8, hoà 1 và chỉ thua 2 sau 11 vòng đấu. Sau cùng, Wigan đã không thể vô địch giải Ngoại hạng Anh (xếp thứ 10 chung cuộc). Họ cũng bị M.U đè bẹp ở chung kết Cúp Liên đoàn. Nhưng đội bóng nhỏ bé vùng Greater Manchester ít nhiều đã phá vỡ một quy luật tưởng chừng như tất yếu: Chiến thắng chỉ thuộc về những kẻ mạnh hơn. 


3. Đúng 10 năm sau, một kẻ nổi loạn khác lại xuất hiện ở hạng đấu cao nhất xứ sương mù. Leicester City, một đội bóng mà có thể được coi là tập hợp của những... công nhân thậm chí còn làm tốt hơn gấp đôi so với điều mà Wigan Atheletic làm được cách đây một thập kỷ. Sau 25 vòng đấu, họ đứng đầu giải Ngoại hạng Anh. Sau 25 vòng đấu, họ đánh bại hầu hết mọi đối thủ. Sau 25 vòng đấu, họ đã trình diễn một lối đá phòng ngự phản công tốc độ đến hoàn hảo, khiến những ông lớn từ Man City, Chelsea, Liverpool hay Everton cũng phải nghiêng mình chào thua. 


Nói Leicester City là tập hợp của những công nhân cũng chẳng sai. HLV của họ, Claudio Ranieri vốn được mệnh danh là "gã thợ hàn". Trong sự nghiệp của mình, chiến lược gia 64 tuổi đã gắn duyên với nhiều ông lớn: Chelsea, Valencia, Juventus, AS Roma, Inter Milan, Monaco,... Nhưng phần nhiều họ cần đến ông khi đang rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng cần chữa chạy kịp thời khỏi cơn nguy kịch. Dưới trướng "Gã thợ hàn" là một đội hình có giá trị thậm chí chẳng bằng một vài cầu thủ của Chelsea, M.U hay Man City gộp lại. Thậm chí đội hình chính thức của The Foxes được định giá hồi cuối năm 2015 chỉ vỏn vẹn 22 triệu bảng, từ là kém 1,5 lần so với giá trị chuyển nhượng mà M.U đưa tiền đạo Anthony Martial từ Monaco về sân Old Trafford. 


Leicester đánh bại hầu hết các đội bóng ở giải Ngoại hạng Anh bằng phong thái tự tin, không lo sợ 

Trước khi được ca ngợi như những người hùng trong chiến công... nổi loạn của Leicester City, Jamie Vardy chỉ là một anh chàng vô danh không hơn không kém. Cách đây 6 năm, Vardy từng chỉ là một công nhân làm sợi carbon kiếm sống. Cách đây 6 năm khi những người đồng trang lứa với anh là Joe Hart, Aaron Lennon tới Nam Phi dự World Cup thì Vardy chỉ được ngồi trong quán bia theo dõi tuyển Anh qua màn ảnh nhỏ. Từ một anh công nhân nhà máy, Vardy giờ đây trở thành tiền đạo số 1 giải Ngoại hạng Anh. Từ một anh công nhân nhà máy, Vardy giờ đây trở thành cái tên mà bất cứ ông lớn châu Âu nào cũng phải thèm thuồng. 


Mà không chỉ có Vardy, những Mahrez, Schmeichel, Drinkwater hay Albrighton cũng từng trải qua thời gian của những kẻ vô danh, của những kẻ được coi là "làm nền" ở xứ sở sương mù. Vậy mà lúc này, họ đã cùng nhau tạo nên một tập thể mạnh mẽ, kiên cường và đầy sức mạnh. Một tập thể ra sân không biết sợ hãi, một tập thể chơi bóng bằng tất cả niềm đam mê. 


Chiến thắng 3-1 trước đương kim Á quân Man City, ngay tại pháo đài Etihad của Leicester City tối qua như một lời khẳng định chắc nịch. Đội củ sân King Power đủ khả năng để làm nên chuyện ở giải Ngoại hạng Anh chứ không chỉ đơn thuần dừng lại ở mức hiện tượng như Wigan Athletic. 


Những người anh hùng áo vải mang tên The Foxes đang khiến trật tự giải Ngoại hạng Anh thay đổi chóng mặt. Và dù có thể tạo nên một cơn địa chấn vào cuối mùa giải hay không đi chăng nữa thì Leicester cũng đã mang đến cho những đội bóng nghèo một niềm tin có thực. Hãy xách giày ra sân, vượt qua nỗi sợ hãi và thi đấu bằng tất cả những gì có thể. Bởi bây giờ, bóng đá không còn là cuộc chơi của những kẻ giàu có.

Tuesday, 2 February 2016

Chuyên kể của một ông cọp



tết đến nơi rồi . Có một con cọp già lang thang trong rừng, đói quá nó ms mò về làng và vào 1 ngôi nhà nọ có 1 đôi vợ chồng vừa xxx vừa nói chuyện. Con cọp nghĩ bụng: Đằng nào mình chả ăn thịt bọn này, nhưng cứ để yên xem bọn nó nói chuyện gì.
Cô vợ vừa thở hổn hển vừa hỏi đùa chồng:
- Anh à, bây giờ mà có con cọp vào thì anh sợ không?
- Sợ cái con cặc... - anh chồng đang làm việc vừa gắt - thế, em sợ ko?
Cô vợ cười nham hiểm:
- Con cặc e còn ko sợ thì e đếk sợ gì.
Cọp ta bên ngoài nghe thấy thế và băn khoăn:
- Quái lạ, con cặc là cái con đi...é...o gì nhỉ? Chả lẽ nó đáng sợ thế cơ à? Thôi dc rồi, để yên cái đôi đó, tối mai mình chén cũng đc. Phải đi hỏi xem cái con cặc là con gì. Nghĩ bụng vậy, cọp ta quyết định đi hỏi xem. Vừa ra đường, cọp gặp ngay 1 bà cụ. Bà vừa nhìn thấy cọp thì sợ vãi cả đái và van xin. Cọp quát:
- Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi nếu ngươi trả lời đúng câu hỏi của ta. Bà có biết con cặc là con gì ko? Nó có đáng sợ không?
Bà già già phủi quần đứng zậy và trả lời:
- Ùi zời, tưởng gì. Tôi nói thật nhá, cái con cặc đó đáng sợ hơn ông nhiều. Không tin thì nhìn đây này - bà lật váy và chỉ vào chỗ kín của mình - nó cắn tôi có mỗi 1 phát mà 30 năm nay, vết thương còn chưa lành, thỉnh thoảng nó còn chảy nước ra cơ.
Cọp nghe thấy vậy sợ quá, chạy vụt vào trong rừng...