Monday, 31 August 2015

Đôi mắt…


Một chàng trai 24 tuổi nhìn ngắm cảnh vật từ cửa sổ đoàn tàu và hét lên:
- Cha, nhìn kìa, những cái cây đó đang chạy ra phía sau?
Cha chàng trai mỉm cười. Một cặp tình nhân ngồi gần đó nhìn chàng trai với sự thương hại.
Rồi chàng trai lại hét lên:
-Cha, nhìn kìa, những đám mây trên trời đang chạy theo chúng ta?
Cặp tình nhân không chịu được nữa và nói với người đàn ông:
-Tại sao ông không đưa con trai ông đến gặp một bác sĩ nào đó tốt một chút?
Người đàn ông mỉm cười và nói:
-Tôi đã làm vậy. Và chúng tôi cũng vừa trở về từ bệnh viện. Con trai tôi bị mù bẩm sinh, nó vừa mới nhìn lại được từ ngày hôm nay.

đôi mắt

Mỗi con người đều có một câu chuyện của riêng mình. Đừng vội đánh giá người khác trước khi bạn thực sự chưa hiểu họ.
_Sưu tầm_

Những bài học nhỏ nhưng vô cùng đắt giá

Bạn cho rằng những điều sau đây là không quan trọng? Có đấy. Hãy dẹp bỏ những bài học vĩ đại, lớn lao qua một bên đi.


1. Đừng lấy cách người khác cười hay ăn uống ra làm trò hề – có lẽ lần sau họ sẽ không bao giờ muốn cười đùa hay ăn uống gì khi có mặt bạn nữa.

2. Bạn lúc nào cũng nghĩ người khác thành công hơn mình, suôn sẻ hơn mình, nhưng càng lớn, bạn sẽ càng hiểu là ai cũng có khó khăn như ai hết, đừng 'Đứng núi này trông núi nọ'.

3. Không ai chú ý quá nhiều đến những gì bạn làm – vì thế hãy làm những gì bạn muốn và khiến bạn hạnh phúc.

4. Việc bạn thất bại hoặc dở tệ ở một việc gì đó là hoàn toàn bình thường.

5. Không ai là người chiến thắng. Bạn chỉ thất bại khi bạn không biết cố gắng.

6. Mua quần áo vừa vặn với cơ thể HIỆN TẠI của bạn, đừng mua những thứ mà bạn hy vọng nó sẽ vừa sau khi bạn giảm cân trong tương lai.

7. Tự định hình suy nghĩ của bạn về người khác chứ đừng tin những gì họ nói về chính họ.

8. Chi tiêu dưới mức thu nhập mà bạn kiếm được và luôn luôn cố gắng tiết kiệm mọi chi tiêu mà bạn có thể.

Bài học nhỏ nhưng đắt giá

Đọc thêm »

#81 Suy nghĩ giản đơn

Một lão hòa thượng hỏi một tiểu hòa thượng:
- Nếu con tiến về phía trước một bước là chết, lui về sau một bước cũng phải chết, con phải làm thế nào hả?...
Tiểu hòa thượng không do dự trả lời ngay:
- Con sẽ bước sang một bên để đi ạ!
Bài học 1: Khi con người gặp phải sự trở ngại tiến thoái lưỡng nan, hãy nhìn từ một góc độ khác, có thể sẽ ngộ ra một điều rằng: Con đường ở kế bên cũng là đường.
Bài học 2: Hãy mang trong mình đầu óc của trẻ thơ, không có quá nhiều rào cản, không có quá nhiều cám dỗ, không có quá nhiều thứ để phân vân, đầu óc luôn thảnh thơi, và nghĩ ra cách.
suy nghĩ giản đơn

Sunday, 30 August 2015

#80 12 Sự Thật Trong Cuộc Sống

1. Chỉ một chút tử tế cũng có thể tạo sự khác biệt lớn trong cuộc đời mỗi con người.

2. Nhiều người hỏi tôi: Tại sao rất khó để tin người khác... Tôi hỏi lại họ: Tại sao rất khó để giữ lời hứa? - Một lời từ chối thẳng thừng dù khắc nghiệt nhưng vẫn tốt hơn những hứa hẹn hão huyền.

3. Ngay cả khi bạn nỗ lực nhất, sẽ vẫn luôn có những người khác nỗ lực hơn cả thế. Sự nỗ lực không bao giờ là đủ, là nhiều, thế nên đừng bao giờ ngừng cố gắng trong bất cứ chuyện gì. Tôi không nói bạn nỗ lực rồi sẽ thành công, nhưng muốn thành công bạn bắt buộc phải nỗ lực. Ngay cả khi những nỗ lực của bạn tưởng chừng không mang đến thành tựu gì, hãy cứ cố gắng làm tốt nhất có thể. Cuộc sống rất công bằng, vì vậy bạn sẽ được trao tặng món quà xứng đáng với công sức bạn bỏ ra.

4. Đừng nói rằng ai đó may mắn khi họ thành công khi bạn không hề biết câu chuyện của họ.

5. Sau cơn mưa có thể sẽ có cầu vồng, hoặc mưa to hơn nhưng yên tâm bạn vẫn có chương trình dự báo thời tiết. Tuy nhiên dự báo cũng chỉ là... dự báo. Hãy trù liệu mọi khả năng có thể xảy ra dù là xấu nhất.

6. Càng lớn lên lại càng thấy mình nhỏ bé. Càng lớn lên, những ước mơ lại càng nhỏ lại. Khi còn là một đứa trẻ, có phải bạn đã từng ước mơ lớn lên sẽ làm siêu nhân, làm phi hành gia, làm tổng thống đúng không? Còn bây giờ, khi đã lớn lên thực sự, đôi khi chỉ còn mong mỏi sao mình có một ước mơ, một đam mê để theo đuổi. Nhưng đó, tất cả những điều đó, được gói ghém nhẹ nhàng vào dưới hình thức của hai chữ “thực tế”.

12 sự thật trong cuộc sống
Đọc thêm »

Saturday, 29 August 2015

Nguyễn Thái Sơn


NHÀ THƠ CHẾ LAN VIÊN KHÓC XUÂN QUỲNH, LƯU QUANG VŨ



Tôi không nhớ rõ, rằng khi ấy vẫn còn là cuối tháng Tám hay đã sang tháng Chín. Chỉ chắc chắn một điều, những ngày ấy Nhà thơ Chế Lan Viên mới nhập viện (lầu Chín, Bệnh viện Chợ Rẫy), chưa có kết luận bị ung thư. Nét mặt tươi tỉnh, Ông nói: “Mình nằm ít ngày, kiểm tra xong thì về...”. Mỗi lần tôi vào thăm đều thấy nhà thơ tươi tỉnh, cười, y hệt như kiểu ảnh ai đó đã chụp, cho tôi một bản sau (hoặc trước) đó ít ngày.
Nhưng hôm ấy tôi thấy ông buồn. Ngồi với Ôngkhoảng nửa giờ, gần ra về tôi chợt nghe Ông khẽ nấc lên, và nước từ mắt trái, chảy qua mắt phải rồi lăn xuống gối. Ông nói, giọng không tròn như mọi hôm mà rè, méo: “Xuân Quỳnh… Lưu Quang Vũ… chết…rồi”. Đó là lần đầu tiên tôi nghe tiếng nấc dù rất nhỏ và nhìn thấy nước mắt của Chế Lan Viên… (sau đó, lần thứ hai, cũng là lần cuối cùng, tại phòng bệnh này, tôi nhìn thấy nước mắt của Ông lần nữa. Tôi sẽ không bao giờ cho phép mình kể rõ về chuyện này, chỉ có thể nói rằng: những giọt nước mắt ấy cũng là vì, cho một “người khác” chứ không phải Chế Lan Viên khóc vì mình.


(29/8/2013. Nguyễn Thái Sơn)




Bên Giường Bệnh Nhà thơ Chế Lan Viên tại Viên Tĩnh Viên:
Thầy Nguyễn Xuân Nam, Nguyễn Thái Bình, NT Sơn




Nhà văn Nguyễn Khải, Nhà thơ Xuân Thiều thăm Nhà thơ Chế Lan Viên
(Nguyễn Thái Sơn chụp tại Viên Tĩnh Viên)



Nhà thơ Chế Lan Viên & Nguyễn Thái Sơn
(lầu Chín Bệnh viện Chợ Rẫy)

Friday, 28 August 2015

#79 Sự tích về mèo Hello Kitty hay chú mèo không có miệng

Cuộc sống của chúng ta ngày càng trở nên vội vã và dường như ai cũng tất bật với công việc của mình. Trong thời đại máy móc và các thiết bị điện tử, chúng ta có ít thời gian để quan tâm và chăm sóc những người thân trong gia đình. Bố mẹ đi làm, con cái đi học, chẳng ai để ý rằng cuộc sống của mình đang trôi qua một cách đơn điệu và tẻ nhạt.

sự tích mèo hello kitty
Đọc thêm »

Thursday, 27 August 2015

#78 13 điều cần nhớ trong đời

1. Không có dối trá nào đứng vững trước thời gian, không có sự thật nào không lớn lên cùng năm tháng.

2. Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.

3. Sự khiêm tốn là chiến thắng của tâm trí đối với những lời xu nịnh.

4. Dũng cảm là vượt qua nỗi sợ hãi chứ không phải không sợ hãi.

5. Sự thật đôi khi tạo ra những rạn nứt, nhưng dối trá thì luôn tạo ra những đổ vỡ.

6. Chúng ta thường trách người khác không hiểu mình, nhưng thực ra mình cũng vậy.


Đọc thêm »

Wednesday, 26 August 2015

#77 Người làm mặt nạ

Ngày xưa tại kinh thành có người đàn ông sanh sống bằng nghề chế tạo mặt nạ. Nhà ông bày la liệt những hình vẽ, những khuôn mặt bằng giấy cứng đủ loại tướng mạo màu sắc lòe loẹt, lúc nào sơn mực cũng bừa bãi khắp phòng.
người làm mặt nạ
Đọc thêm »

Kênh đào nào dài nhất trên thế giới?

Kênh đào dài nhất trên thế giới

Kênh đào dài nhất trên thế giới
Kênh đào dài nhất thế giới.

Đại Vận Hà là kênh đào dài nhất trên thế giới hoặc là dòng sông nhân tạo dài nhất thế giới. Kênh nào dài nhất thế giới này cũng được biết đến với cái tên Kinh Hàng Đại Vận Hà, tên tiếng Anh là Beijing-Hangzhou Grand Canal hay Grand Canal. Đây là kênh đào được xếp vào di sản thế giới bởi Unesco, cũng là điểm thăm quan thu hút khách du lịch. Kênh này chạy qua các thành phố và tỉnh ở Trung Hoa lục địa là Bắc Kinh, Thiên Tân, Hà Bắc, Sơn Đông, Giang Tô và Chiết Giang. Phần cổ xưa nhất của kênh đào này có niên đại thế kỷ 5 TCN.
Đại Vận Hà là kênh đào dài nhất thế giới
Bản đồ kênh đào Đại Vận Hà, kênh đào dài nhất thế giới

Chiều dài và độ cao kênh đào

Tổng chiều dài của kênh đào Đại Vận Hà là 1776 km. Độ cao lớn nhất của nó nằm trên núi của tỉnh Sơn Đông với độ cao 42 m. Mặc dù kênh đào trên danh nghĩa chảy qua các lưu vực của năm hệ thống sông, trong thực tế sự thay đổi giữa các nơi này rất thấp do đó nó chỉ có một phần đỉnh duy nhất. Độ cao phần thấp nhất của kênh đào thay đổi từ 1 m dưới mực nước biển tại Hàng Châu đến 38,5 m trên phần thượng đỉnh của nó. Tại Bắc Kinh nó đạt đến 27 m, với dòng nước chảy xuống dốc từ vùng núi phía tây. Nước chảy từ Bắc Kinh đến tới Thiên Tân, từ Nam Vượng ở phía bắc hướng về Thiên Tân, và từ Nam Phượng thương phía nam hướng về Dương Châu. Mực nước kênh đào ở Giang Nam ít khi lớn hơn so với mực nước biển (sườn núi Trấn Giang là cao hơn so với sông Dương Tử 12 mét). Thông thường người ta chia nó thành 7 đoạn. Từ phía nam tới phía bắc chúng lần lượt được gọi là Giang Nam vận hà, Lý vận hà, Trung vận hà, Lỗ vận hà, Nam vận hà, Bắc vận hà và Thông Huệ hà.

Tuesday, 25 August 2015

#76 Con Gấu Và 2 Người Đàn Ông

Hai người đàn ông đang đi cùng nhau thì bỗng nhiên có một con gấu xuất hiện trên đường.
Một người nhanh chóng trèo lên một cái cây và cố giấu mình trong những nhánh cây rậm rạp.
Người kia nhận thấy mình sắp bị tấn công bèn nằm sải trên nền đất.
Khi con gấu lại gần dùng mũi đánh hơi và hít hít ngửi ngửi khắp người anh ta, thì anh ta liền nín thở, giả vờ chết.
Con gấu bỏ đi vì người ta vẫn hay nói rằng loài gấu không bao giờ động vào xác chết.
Khi con gấu đã đi khỏi, người đang trốn trên cây bèn tuột xuống, chạy đến chỗ bạn mình và hỏi đùa rằng:
- Con gấu đó đã thì thầm cái gì vào tai anh vậy?
Người kia nghiêm trang trả lời:
- Nó đã cho tôi một lời khuyên là đừng bao giờ đồng hành cùng một người bỏ rơi anh trong lúc hoạn nạn.

"TRONG CUỘC VUI KHÔNG BIẾT AI LÀ BẠN, LÚC KHÓ KHĂN, HOẠN NẠN MỚI BIẾT BẠN LÀ AI"

con gấu và hai người đàn ông
Nếu bạn vắng mặt trong khi tôi khó khăn, đừng mong chờ hiện diện lúc tôi thành công

Con sông nào dài nhất trên thế giới?

Con sông dài nhất trên thế giới là sông Nile 6853 km.

Bản đồ sông Nile 6853 km
Bản đồ sông Nile - Con sông dài nhất thế giới.

Sông Nile là dòng sông thuộc Đông Bắc châu Phi, được xem là con sông dài nhất thế giới. Sông Nile dài 6853 km. Sông Nile chảy qua mười một quốc gia, cụ thể là, Tanzania, Uganda, Rwanda, Burundi, Congo-Kinshasa, Kenya, Ethiopia, Eritrea, Nam Sudan, Sudan và Ai Cập. Trong đó , sông Nile là nguồn nước chính của Ai Cập và Sudan.

Hai nhánh chính của sông Nile

Sông Nile có hai nhánh sông lớn, sông "Nile Trắng" và sông "Nile Xanh".  Nhánh sông Nile Trắng được coi là đầu nguồn và dòng chính của sông Nile. Tuy nhiên, nhánh sông Nile Xanh lại là nguồn gốc của hầu hết lượng nước và phù sa. Sông Nile Trắng dài hơn và tăng lên trong khu vực hồ lớn Great Lakes tại Trung Phi, với nguồn xa nhất vẫn không xác định, nhưng nằm trong khu vực hoặc Rwanda hoặc Burundi. Nó chảy qua phía bắc Tanzania, hồ Victoria, Uganda và Nam Sudan. Nhánh sông Nile Xanh bắt đầu tại hồ Tana trong Ethiopia và chảy vào Sudan từ phía Đông Nam. Hai con sông gặp nhau gần thủ đô của Sudan "Khartoum".

Lịch sử sông Nile

Sông Nile được coi là huyết mạch của nền văn minh ở Ai Cập kể từ thời kỳ đồ đá, với hầu hết người dân và tất cả các thành phố của Ai Cập nằm cùng với những phần của thung lũng sông Nile nằm về phía bắc của Aswan. Biến đổi khí hậu vào cuối thời kỳ băng hà gần đây nhất đã dẫn đến sự hình thành của sa mạc Sahara, cách đây có thể là dài như 3400 BC.

Monday, 24 August 2015

#75 Cậu Bé Mù

Một cậu bé ăn xin bị mù cả 2 mắt đang ngồi ở bậc thềm của 1 toàn nhà, phía trước cậu là 1 cái mũ, trong đó có vài đồng tiền lẻ. Một tấm biển được viết bằng những dòng chữ nguệch ngoạc ngay bên cạnh chiếc mũ: "Tôi mù, làm ơn giúp tôi."

cậu bé mù

Đọc thêm »

#74 Cái thời đại gì thế này?!?

Con người ngày càng vô tâm với đồng loại, tệ hơn nữa, cuộc sống ảo khiến họ xem hiểm nguy của người khác là thú vị riêng của mình.

thời đại mạng xã hội facebook
Đọc thêm »

#73 Bài Học Buông Bỏ

Câu chuyện 1:
Một thương gia đến tìm một nhà sư, ông hỏi:
- Thưa thầy, nhiều khi con muốn buông bỏ hết vì quá mệt mỏi nhưng không được. Thầy có cách nào giúp con không?
Nhà sư đưa cho ông một cốc nước và bảo ông cầm, đoạn ông liên tục rót nước sôi nóng vào cốc, nước chảy tràn ra cả tay, làm ông thương gia bị phỏng, Ông buông tay làm vỡ cốc.
Lúc này nhà sư từ tốn nói:
- Nếu con muốn buông bất cứ chuyện gì thì hãy buông ngay trước đó, chứ đừng để bị tai họa rồi mới buông thì đã trể!
* Vấn đề là, tại sao phải buông bỏ ngay từ đầu khi chưa biết chuyện sắp xảy ra tốt hay xấu
bài học buông bỏ
Đọc thêm »

Họa sĩ Phạm Bình Chương


Những hình ảnh quen thuộc của Hà Nội như ngõ nhỏ, phố cổ, cây bàng, quán nước... đều hiện ra vô cùng chân thực và đẹp đẽ trong bộ tranh này.
Chắc hẳn bạn sẽ cho rằng đây là ảnh chụp Hà Nội, chứ không phải tranh vẽ bởi sự chân thật và tuyệt đẹp của nó.





Tác giả của bộ tranh này là họa sĩ Phạm Bình Chương (1973). Anh là cái tên tiêu biểu của nhóm nghệ sỹ có tên gọi Nhóm hiện thực – chuyên theo trường phái hiện thực. Họa sĩ Phạm Bình Chương tốt nghiệp khoa hội họa Trường ĐH Mỹ Thuật năm 1995. Hiện anh đang là giảng viên của trường. Anh từng nhận được rất nhiều giải thưởng của Hội Mỹ Thuật Việt Nam trong các năm 1997-1999.



Một buổi sớm Hà Nội sau cơn mưa.


Dù từng vẽ qua rất nhiều chủ đề, nhưng Hà Nội phố luôn là chủ đề bất tận và tâm huyết nhất của anh. Có thể nói, Phạm Bình Chương chính là chàng thi sĩ của Hà Nội trong mảng hội họa. Dù sử dụng lối vẽ thực, nhưng tranh của Phạm Bình Chương vẫn rất thơ và bay bổng, vẽ Hà Nội hiện đại nhưng vẫn yên bình, phảng phất nét cổ kính. Không ép uổng theo một lối Hà Nội phải cổ, hay Hà Nội phải thế này, thế kia. Hà Nội trong tranh của Chương đúng như Hà Nội hiện đại mà chúng ta vẫn yêu thương, nhung nhớ.



Gầm cầu Long Biên thanh bình mà nhọc nhằn.


Một góc rất lạ trong tranh của Phạm Bình Chương.



Một cảnh thường thấy trên hè phố Hà Nội.



Những gánh hàng rong.





Nắng trong tranh của Phạm Bình Chương rất tài tình và vô cùng chân thật.








Một cửa hàng cho thuê sách ở phố Thi Sách.











Xe đạp luôn xuất hiện trong cuộc sống của người Hà Nội.









Khung cảnh thường thấy của mùa thu Hà Nội.







Bên trong những ngõ nhỏ của Hà Nội.

Sunday, 23 August 2015

#72 5 bài học quan trọng trong cuộc sống

1. BÀI HỌC VỀ SỰ QUAN TÂM
Trong tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: “Hãy cho biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?”.Một câu hỏi không có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy! Thật ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ?
Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: “Liệu ông có tính điểm cho câu hỏi cuối cùng kia không?”, ông ta trả lời: “Chắc chắn rồi”, rồi ông nói tiếp: “Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ cười hay một câu chào”.
Tôi đã không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.

5 bài học quan trọng trong cuộc sống
Đọc thêm »

Bí ẩn ảo giác nụ cười nàng Mona Lisa đã được hoá giải

Bí ẩn ảo giác của nụ cười Mona Lisa đã được giải mã.

Các nhà khoa học đã phát hiện ra những bí mật đằng sau một trong những bí ẩn nổi tiếng nhất trong lịch sử của nghệ thuật - nụ cười của Mona Lisa.

Bí ẩn của Mona Lisa
Các chuyên gia cho rằng với bằng chứng thuyết phục "nụ cười bí ẩn" Mona Lisa là một tác dụng có chủ ý tạo ra bởi Leonardo da Vinci.
Các chuyên gia từ hai trường đại học Anh cho rằng, một nghiên cứu mới của một bức tranh khác được cho là của Leonardo da Vinci, La Bella Principessa, chứng minh rằng nó được sử dụng các kỹ thuật tương tự với "uncatchable smile" tạm dịch là "nụ cười bí ẩn".

Ảo giác đằng sau sự bí ẩn của Mona Lisa được cho là xuất phát từ thực tế rằng cô ấy xuất hiện để được cười - cho đến khi người xem nhìn thẳng vào miệng của Mona Lisa, lúc này có vẻ như giảm xuống.

Bí ẩn của Mona Lisa
Các chuyên gia cho rằng với bằng chứng thuyết phục "nụ cười bí ẩn" Mona Lisa là một tác dụng có chủ ý tạo ra bởi Leonardo da Vinci.
Câu hỏi lớn cho các chuyên gia là có hay không có hiệu ứng này - đã được tạo ra thông qua một sự kết hợp phức tạp của màu sắc và sắc thái - đã được dự định bởi chính Da Vinci.

Nghiên cứu sâu rộng và kiểm tra đã chứng minh La Bella Principessa là một việc trước đây của cùng một nghệ sĩ, theo giáo sư tâm lý học Sheffield Hallam và chuyên gia trong nhận thức trực quan tiến sĩ Alessandro Soranzo.

Bức tranh này được cho là để miêu tả Bianca Sforza 13 tuổi, con gái của Ludovico Sforza ("Il Moro") công tước của Milan, trước khi cô kết hôn với một chỉ huy của lực lượng Milanese.

La Bella Principessa của Da Vinci
La Bella Principessa của Da Vinci . Ảnh: wikipedia.
Viết trên tạp chí Vision Research, Tiến sĩ Soranzo nói rằng "sự tồn tại của một ảo giác tương tự như trong một bức chân dung trước khi bức Mona Lisa xuất hiện trở nên thú vị hơn".

Các chuyên gia và nhóm của ông đã sử dụng một loạt các thí nghiệm để kiểm tra xem người xem cảm nhận hai bức tranh khi các yếu tố như khoảng cách xem và mức độ "mờ" áp dụng cho các hình ảnh đã được thay đổi. Họ cũng kiểm tra một bức tranh thứ ba từ cùng một thời đại, bức Chân dung của một cô gái vẽ bởi Piero Del Pollaiuolo, như một đối chứng.

Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng, khi nhìn từ một khoảng cách lớn hơn hoặc với một ảnh hưởng mờ hơn, những nụ cười được cảm nhận trong hai bức tranh Da Vinci tăng lên. Điều này không giống như trong trường hợp cho các tác phẩm của Del Pollaiuolo.

Việc xác nhận rằng cả hai tác phẩm của Da Vinci có tính năng gây ảo giác giống nhau là quan trọng, Tiến sĩ Soranzo cho biết, nếu bằng chứng không kết luận rằng đó là có chủ ý.

Ông nói với tạp chí Discover: "Với việc làm chủ kỹ thuật này của Da Vinci, và việc sử dụng cho lần tiếp theo với tác phẩm Mona Lisa, có thể hiểu rằng hiệu ứng gây ra sự không rõ ràng là sự chủ ý".

khi sách “nghỉ hưu”




Nhà văn Di Li

Nhà văn Di Li: Sách ngừng tái bản là cuốn sách “nghỉ hưu”

NVTPHCM- Di Li là nữ nhà văn trẻ năng động và có nhiều đầu sách ở nhiều thể loại. Mới đây, chị vừa cho ra mắt độc giả 2 cuốn sách là Thị thành ký và Cocktail (được chuyển ngữ sang tiếng Hà Lan). Nhân dịp này nhà văn đã dành cho báo Tổ Quốc một vài chia sẻ về con đường “xuất khẩu văn chương” của mình.


* Được biết, cuốn Cocktail do Dick Gebuys vừa được dịch ra tiếng Hà Lan của chị thực chất là cuốn truyện ngắn đã được dịch sang tiếng Anh năm 2012 là The black diamond. Điều khác lạ là hai cuốn sách này đều được xuất bản bởi nhà xuất bản tại Việt Nam. Thông thường các tác phẩm của nhà văn Việt Nam được chuyển ngữ là do một nhà xuất bản nước ngoài ấn hành cũng như giới thiệu tới độc giả ở đất nước đó. Còn Cocktail tiếng Hà Lan do Nhà xuất bản Thế Giới – Việt Nam xuất bản. Xin tò mò hỏi chị, trước khi quyết định đồng ý chuyển ngữ chị sẽ nghĩ đối tượng nào đọc cuốn sách này?

- Nhà văn Dick Gebuys đã tình cờ biết đến “The Black diamond” khi ông mua được nó tại một hiệu sách ở Việt Nam. Từ đó Dick đã lần lượt dịch các truyện để đăng tải lên những tờ tạp chí văn học ở Hà Lan. Tôi nghĩ nếu như ông đã mất công dịch nhiều truyện như vậy thì có thể in thành một cuốn sách. Chưa kể trước đó Dick đã rất nỗ lực mang “The black diamond” đi chào mời các nhà xuất bản bên đó. Giờ có cuốn “Cocktail” sẽ tiện lợi hơn trong việc những người bạn Hà Lan giúp cuốn sách tiếp cận với các nhà xuất bản Hà Lan. Và bạn thấy đấy, các độc giả đọc những truyện ngắn của tôi ở Hà Lan sẽ không thể biết đến tôi nếu như không có Dick, và Dick cũng không thể biết đến tôi nếu không có “The black diamond”, vì trước sau tiếng Việt vẫn là một ngôn ngữ hiếm. “The black diamond” hiện được bày bán ở các quầy sách ngoại văn và những tiệm sách dành cho người nước ngoài, rất nhiều khách nước ngoài đã mua nó. Hơn nữa những lần đi tham dự các festival văn học quốc tế, các nhà văn thường có thói quen mang sách của mình đến đó ký gửi cho người trung gian bán sách tại sự kiện. Mỗi lần vậy tôi cũng bán được một ít, và tự tin hơn khi có sách tiếng Anh mang theo mình, chứ nhìn cuốn sách toàn chữ tiếng Việt là người nước ngoài nản lắm. Tôi cũng sẽ ký gửi nó ở Amazon.com. Nhà thơ Mai Văn Phấn đã làm việc đó và cũng thu được vô khối tiền. Trước khi có sách in và bán ở nước ngoài thì mình đành tự thân vận động vậy, chứ chờ đến khi họ tự tìm đến mình và dịch thì cả nền văn học Việt Nam từ trước 1945 liệu được mấy người.

* Khi Cocktail được chuyển ngữ, chị có tự tin tác phẩm này sẽ đến được với độc giả Hà Lan không?

- Có chứ, như tôi nói là trước khi cuốn sách ra đời thì đã có nhiều độc giả đọc truyện của tôi in rải rác trên tạp chí Hà Lan. Đại diện của đại sứ quán Hà Lan cũng đề nghị tôi để lại một cuốn cho đại sứ quán và rất sẵn sàng hỗ trợ những chương trình tiếp theo của tôi. Dick là một giảng viên văn học và là một người tích cực tổ chức các hoạt động giao lưu văn hóa Việt Nam – Hà Lan, ông cũng sẽ nỗ lực giúp tôi mang sách đến tay người đọc.


* Nhà văn nghĩ sao nếu như ai đó cho rằng Cocktail ra đời để Di Li “ghi điểm” là nhà văn đầu tiên được chuyển ngữ sang tiếng Hà Lan hơn là vấn đề độc giả?

- Với tất cả những gì đã nói ở trên, chắc bạn đã thấy được ích lợi của cuốn sách. Tôi cũng sẽ gửi bán nó trên Amazon.com và ai mà biết được chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo. Giống như lúc cho phát hành “The black diamond” tôi đâu có hình dung đến việc sẽ có một nhà văn mua nó và chuyển ngữ sang tiếng Hà Lan. Tôi cũng không phải nhà văn đầu tiên có sách dịch sang tiếng Hà Lan, trước đó ở Hà Lan đã có “Số đỏ” của Vũ Trọng Phụng và sách của Phạm Thị Hoài… được dịch. Dick bảo tôi là tác giả trẻ đầu tiên.


* Chị có băn khoăn hay sẽ lựa chọn như thế nào khi tác phẩm của mình được chuyển ngữ từ tiếng Anh sang một ngôn ngữ “cực hiếm” ở Việt Nam?

- Tất nhiên tôi mong muốn tất cả các tác phẩm của mình đều được dịch sang tiếng Anh, vì tôi hay phải giao tiếp với người nước ngoài lắm, mỗi lần gặp họ đều hỏi tôi có sách tiếng Anh không để họ tìm đọc. Và họ toàn tự đi mua đấy, chứ không bao giờ yêu cầu tôi mang cho họ. Vì dù có thế nào tiếng Anh cũng là một ngôn ngữ quốc tế. Từ đó sẽ có nhiều người như Dick Gebuys có thể thông qua tiếng Anh mà dịch sang tiếng nước họ. Tôi cũng từng có nhiều truyện ngắn in ở các tuyển tập và tạp chí văn học Trung Quốc, Ấn Độ. Khi nhìn thấy truyện của mình tôi chẳng hiểu gì, không như tiếng Hà Lan tôi còn đọc được một ít, tuy nhiên vẫn vui lắm vì dẫu mình chỉ là một hạt cát nhưng cũng đã góp phần đưa văn học Việt ra thế giới.


* Vì xuất bản trong nước và là tiếng Hà Lan nên e rằng Cocktail sẽ được chú ý nhưng cũng có rất ít người Việt Nam đọc được. Vậy số lượng sách in ra sẽ được “tiêu thụ” theo phương thức nào với một nhà văn biết PR và luôn mong muốn những đầu sách của mình bán chạy như Di Li?

- Sách của tôi vẫn bán theo phương thức như “The black diamond”, mà cuốn đó thì đã bán gần hết rồi.

* Chị có thể chia sẻ thêm những thành công, khó khăn và cả mặt chưa thành công về cuốn sách có cùng nội dung nhưng được dịch sang tiếng Anh cách đây vài năm - The black diamond?


- “The black diamond” do tôi và nhiều người khác cùng dịch và biên tập. Những truyện không phải do tôi dịch có nhiều câu chưa sát ý nhưng tôi cũng chẳng có thời gian biên tập lại nữa. Khi Dick dịch lại từ đó mới hỏi tôi sao lại thế này, sao lại thế kia, tôi giải thích rằng bản gốc không phải như thế, vì vậy có khi bản tiếng Hà Lan lại nhiều chỗ chính xác hơn bản tiếng Anh ấy. Lần này nếu tái bản “The black diamond”, tôi sẽ chỉnh sửa nó và bổ sung thêm một số truyện khác.


* Chị hi vọng gì ở Cocktail lần này?

- Tất nhiên hy vọng ở độc giả. Tôi sẽ có thêm độc giả.


* Được biết Dick Gebuys cũng là một nhà văn sáng tác cả thơ, văn xuôi, kịch sân khấu, biên tập sách… không những thế từ năm 2004 ông bắt đầu sang Việt Nam và ít nhiều cũng có hiểu biết nhất định về văn hóa, con người Việt Nam. Giả sử, đây là một bản dịch hoàn hảo, nhưng vì đó là ngôn ngữ Hà Lan nên khó có thể được giải thưởng dịch thuật trong nước (vì các dịch giả trong các hội đồng chuyên môn không biết tiếng Hà Lan) thì chị có tiếc không?

- Không, tôi chưa bao giờ quan tâm đến giải thưởng, dù cuốn sách của tôi là tiếng Việt. Các giải thưởng văn học và dịch thuật thường chỉ được biết đến chủ yếu trong giới nghề, chứ không phải công chúng rộng rãi, mà giới nghề có biết đôi khi cũng còn không phục nhau, thậm chí còn nghĩ giải thưởng trao lầm người, thậm chí còn kiện cáo, phản ứng đến là phức tạp. Mà suy cho cùng thì độc giả và công chúng rộng rãi, và sự trường tồn của tác phẩm theo thời gian mới là thứ để chứng minh cho giá trị của tác phẩm. Tôi mấy lần dự thi đều có biết giải nào với giải nào đâu, toàn vô tình gửi in và tình cờ vào cuộc thi, lúc lên nhận giải còn ngơ ngác, nhưng đó mới là cảm giác rất vui, vì mình chẳng có ý định gì, chẳng mong ngóng gì mà có được niềm vui bất ngờ, nhưng một cuốn sách được bán ra với lượng ấn bản lớn mới là điều khiến tôi hạnh phúc hơn cả. “Trại Hoa Đỏ” cho đến giờ đã “sống” được 7 năm và vẫn đang được tái bản, được đàm phán bản quyền phim. Ngày nào một cuốn sách của tôi ngừng tái bản thì ngày đó đối với tôi, cuốn sách được coi như “nghỉ hưu” rồi, và tôi cũng tự bảo mình đừng bao giờ hy vọng độc giả chui vào thư viện để tìm kiếm một cuốn sách nào đó của tôi đã ngừng tái bản. Tôi có những tư duy thực tế và tỉnh táo lắm.

* Cảm ơn nhà văn Di Li.

HIỀN NGUYỄN/TQ thực hiện

': Một 'tội ác' trong văn chương?

Viết lại kiệt tác 'Don Quixote

Nhà văn Tây Ban Nha Andres Trapiello đã dành tới 14 năm để viết lại Don Quixote, cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất xứ sở bò tót, của của nhà văn Miguel de Cervantes. Cuốn sách lập tức bán rất chạy, nhưng đã bị giới phê bình “dán mác” là “tội ác văn chương”.

Nhà văn Tây Ban Nha Andres Trapiello


Cuốn tiểu thuyết The Ingenious Gentleman Don Quixote Of La Mancha (Đôn Kihôtê, nhà quý tộc tài ba xứ Mancha) của Miguel de Cervantes gồm 2 phần.

Phần đầu được xuất bản lần đầu hồi năm 1605 và phần thứ 2 được xuất bản vào năm 1616 – cũng là năm Cervantes qua đời trong đói nghèo, ở tuổi 68.

Viết lại vì truyện gốc quá...khó hiểu

Tiểu thuyết kể về Quixada, một nhà quý tộc nghèo, đổi tên thành Don Quixote de la Mancha (Hiệp sĩ Đôn Kihôtê xứ Mancha). Don Quixote quyết định trở thành hiệp sĩ lang thang, chu du khắp bốn phương trời với mong ước cứu khốn phò nguy, thiết lập trật tự và công lý, thử thách mình bằng việc đối đầu với những mối hiểm nguy...

Đến nay, cuốn tiểu thuyết này đã được dịch sang 145 thứ tiếng. Viện Cervantes đánh giá đây là cuốn sách được chuyển ngữ nhiều thứ 2 thế giới, chỉ sau kinh Thánh.

Nhưng dù tác phẩm đã rất nổi tiếng và được yêu thích, nhà văn Andres Trapiello vẫn quyết định viết lại nó để phục vụ độc giả đương đại. Ông đã mất gần 14 năm “thai nghén” mới có thể hoàn thành tác phẩm.

Theo Trapiello, nguyên nhân để ông viết lại Don Quixote là vì độc giả không thể hiểu nổi tác phẩm nếu không đọc các chú giải. Phiên bản mới do ông tạo ra có rất nhiều thay đổi để câu chuyện trở nên dễ hiểu hơn.

Điển hình như khi bắt đầu nghiên cứu gần 1.000 trang của cuốn tiểu thuyết gốc, Trapiello đã vấp phải một từ không hề quen thuộc là “trompogelas”. “Đây là từ hoàn toàn không thể hiểu được” - Trapiello nói với hãng AFP - “Sau khi dành cả một buổi sáng nghiên cứu, tôi quyết định cắt nghĩa của từ này là ‘nghe tai này lọt qua tai khác’”.

Trapiello cũng nói rằng rất nhiều người đã phải bỏ dở tiểu thuyết của Cervantes vì nó quá khó hiểu. Có vẻ như ông đã đúng, bởi độc giả đương đại thích đọc phiên bản mới của Don Quixote hơn. Tính đến tháng 7, truyện của Trapiello đã đứng thứ 9 trong danh sách các cuốn truyện ăn khách số một, chỉ sau 50 sắc thái và Grey của nữ văn sĩ Anh E.L. James.

Cuốn truyện Don Quixote phiên bản mới của nhà văn Andres Trapiello

Tội ác hay công lao to lớn?

Tuy nhiên, giới chuyên gia Tây Ban Nha đã chỉ trích phiên bản mới này. Họ cho rằng đây là một sản phẩm giả mạo, làm hỏng tác phẩm văn học gốc rất được yêu thích.

David Felipe Arranz, giảng viên trường Đại học Carlos III ở Madrid, coi đây là một “tội ác trong văn chương”. Ông nói với AFP: “Ở Madrid hiện giờ chẳng có ai mua tiểu thuyết gốc của Cervantes nữa. Độc giả thích phiên bản mới, ‘nhẹ nhàng’ hơn. Tuy nhiên, bạn không thể thay đổi câu chữ gốc của Cervantes, nhà văn tiếng Tây Ban Nha vĩ đại nhất”.

Việc Don Quixote “khó nhằn” thực tế đã được nhiều nhà văn, học giả nói tới. Nhà văn Anh Martin Amis từng nhận xét như sau: “Trong khi Don Quixote rõ ràng là một kiệt tác văn học bất hủ, cuốn sách lại mắc lỗi khá nghiêm trọng: độc giả rất khó đọc hết toàn bộ nó”.

Còn theo kết quả cuộc điều tra do Viện Nghiên cứu quốc tế CIS tiến hành, gần 6/10 người ở Tây Ban Nha cho biết họ đã đọc ít nhất một phần của cuốn Don Quixote gốc hoặc phiên bản mới. Một nửa trong số đó nói rằng cuốn truyện gốc quá khó đọc.

Sách của Trapiello không phải là phiên bản duy nhất đơn giản hóa cuốn truyện của Cervantes, vốn được nhà phê bình Harold Bloom gọi là “tiểu thuyết hiện đại đầu tiên”. Hồi năm 2014, Viện Hoàng gia Tây Ban Nha từng phát hành tới nhiều trường học phiên bản Don Quixote đã được nhà văn kiêm học giả Arturo Perez-Reverte viết lại.

Bản thân Trapiello không thấy ông đã làm gì sai khi “cập nhật” cuốn truyện của Cervantes, làm cho nó trở nên dễ đọc hơn. “Thật là một nghịch lý, khi các độc giả người Pháp, Anh hoặc Đức có thể đọc cuốn truyện của Cervantes (đã được dịch ra ngôn ngữ bản địa) mà chẳng gặp bất cứ vấn đề gì thì độc giả nói tiếng Tây Ban Nha lại không thể làm điều tương tự. Đơn giản vì họ không thể hiểu nổi nhiều đoạn trong cuốn truyện, nếu như không đọc phần chú giải”.

Francisco Rico, phụ trách mảng truyện kinh điển và truyện nhiều kỳ thuộc Viện Hàn lâm Hoàng gia Tây Ban Nha, khẳng định: “Bất cứ nỗ lực nào để khiến cuốn tiểu thuyết của Cervantes trở nên dễ đọc hơn cũng đều đáng hoan nghênh.

Shakespeare từng bị lãng quên suốt một thời gian dài và trong nhiều thế kỷ chẳng ai nhớ đến Dante. Voltaire cũng trải qua nhiều thăng trầm, nhưng riêng có Don Quixote vẫn là một tác phẩm ăn khách bậc nhất, kể từ lần đầu xuất bản hồi thế kỷ 17 cho đến nay, trên đất cả các thứ tiếng mà nó được chuyển ngữ”.

Theo Việt Lâm - TT&VH

Vẫn một tráng sinh lên đường


Nhật Tiến: ký hoạ by Tạ Tỵ

HƯỚNG ĐẠO THỜI NIÊN THIẾU

Bùi Nhật Tiến, bút hiệu Nhật Tiến sinh ngày 24-8-1936 tại Hà Nội. Nhật Tiến cầm bút rất sớm, từ thuở học sinh đã mơ làm văn sĩ, lập bút nhóm có tên là “Gieo Sống”, có truyện ngắn đầu tay “Chiếc nhẫn mặt ngọc” được đăng trên báo Giang Sơn, năm ấy Nhật Tiến mới 15 tuổi.

Di cư vào Nam năm 1954; ban đầu sống ở Đà Lạt, Nhật Tiến viết kịch truyền thanh cho Đài tiếng nói Ngự Lâm Quân. Ít lâu sau đó năm 21 tuổi anh đã bắt đầu đi dạy học môn Lý Hoá tại các trường trung học tư thục, ban đầu ở các tỉnh Miền Tây như Bến Tre, Mỹ Tho ba năm sau đó mới về sống hẳn ở Sài Gòn. Truyện dài đầu tay Những Người Áo Trắng được khởi viết và hoàn tất khi Nhật Tiến đang còn là một thầy giáo Anh liên tục viết rất khoẻ từ truyện ngắn, truỵện dài và cả một tiểu thuyết kịch đăng trên các tạp chí: Văn Hóa Ngày Nay, Tân Phong, Đông Phương, Bách Khoa, Văn, Văn Học; chủ trương nhà xuất bản Huyền Trân từ năm 1959, chủ bút tuần báo Thiếu Nhi do nhà sách Khai Trí xuất bản từ 1971 tới 1975; năm 1979 trong một chuyến vượt biển thừa sống thiếu chết Nhật Tiến qua được Thái Lan rồi định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1980.

Tới Mỹ, không còn sống bằng nghề dạy học, Nhật Tiến đi học về máy điện toán/ hardware và sau đó làm cho một hãng Nhật đủ 15 năm trước khi nghỉ hưu. Tại hải ngoại, Nhật Tiến tiếp tục viết và xuất bản sách, sinh hoạt Hướng Đạo, hoạt động cứu trợ thuyền nhân. Hiện cư ngụ ở Nam California.

Tác phẩm đã xuất bản:

– Xuất bản trong nước trước 1975: Những Người Áo Trắng (truyện dài, Huyền Trân 1959), Những Vì Sao Lạc (truyện dài, Phượng Giang 1960), Thềm Hoang (truyện dài, Đời Nay 1961), Người Kéo Màn (tiểu thuyết kịch, Huyền Trân 1962), Mây Hoàng Hôn (truyện dài, Phượng Giang 1962), Ánh Sáng Công Viên (tập truyện, Ngày Nay 1963), Chuyện Bé Phượng (truyện dài, Huyền Trân 1964), Vách Đá Cheo Leo (truyện dài, Đông Phương 1965), Chim Hót Trong Lồng (bút ký, Huyền Trân 1966), Giọt Lệ Đen (tập truyện, Huyền Trân 1968), Tay Ngọc (bút ký, Huyền Trân 1968), Giấc Ngủ Chập Chờn (truyện dài, Huyền Trân 1969) Quê Nhà Yêu Dấu (Huyền Trân 1970), Theo Gió Ngàn Bay (Huyền Trân 1970), Tặng phẩm của dòng sông (tập truyện, Huyền Trân 1972), Thuở mơ làm văn sĩ (Huyền Trân 1973)…và một số truyện viết cho tuổi thiếu nhi như: Lá Chúc Thư, Đường lên Núi Thiên Mã…

– Xuất bản ở hải ngoại sau 1975: Tiếng kèn (1981), Hải tặc trong vịnh Thái Lan (viết chung với Dương Phục và Vũ Thanh Thủy, 1981), Một thời đang qua (1985), Mồ hôi của đá (1988), Cánh cửa (1990), Quê nhà Quê người (viết chung với Nhật Tuấn, ấn hành ở trong nước, 1994), Thân Phận Dư Thừa (2002), bản dịch cuốn The Unwanted của Kiên Nguyễn, Hành Trình Chữ Nghĩa (2012) – Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác (2012) – Sự Thật Không Thể Bị Chôn Vùi (2012) – Một Thời… Như Thế (2012)

Với hơn 20 tác phẩm đã xuất bản, với nhiều thể loại, các tác phẩm chính của Nhật Tiến đều có liên hệ tới tuổi thơ. Nhật Tiến được mệnh danh là nhà văn của tuổi thơ bất hạnh, nhà văn của khuynh hướng xã hội. Võ Phiến trong bài viết về Nhật Tiến trong bộ Văn Học Miền Nam đã đưa ra nhận xét: “Lúc bấy giờ ai cũng biết ở Miền Nam có nhiều tác giả tên tuổi viết về giới trẻ thơ. Mỗi vị một vẻ. Trẻ em trong truyện Duyên Anh thường là những trẻ đáo để. Đám trẻ của Lê Tất Điều hầu hết đều có nét tinh nghịch. Trong Nhật Tiến là trẻ bất hạnh”. [VHMN, truyện 2, tr.1270, Nxb Văn Nghệ 1999]


Bìa một số sách Nhật Tiến xuất bản tại Miền Nam trước 1975

QUAN NIỆM SÁNG TÁC

Năm 1961, Nhật Tiến đã thành danh với ba tác phẩm xuất bản: Những Người Áo Trắng 1959, Những Vì Sao Lạc 1960, Thềm Hoang 1961, Nhật Tiến trả lời cuộc Phỏng vấn Văn Nghệ của báo Bách Khoa do nhà văn Nguiễn Ngu Í thực hiện.

Sáng tác để làm gì, cho mình hay cho thiên hạ?

– Theo ý tôi, giữa cá nhân người viết và xã hội đã có sự liên quan mật thiết. Từ lúc có ý định xây dựng tác phẩm đến lúc hoàn thành, người viết đã băn khoăn biết bao lần trước các hoàn cảnh. Mỗi ngày một ít, mỗi chỗ một cảm hứng riêng biệt, mặc nhiên sự vật chung quanh đã đóng góp cho nhà văn một phần cảm hứng. Như thế khi một tác phẩm hoàn thành, không ít thì nhiều cũng mang lại lợi ích cho cả đôi bên: người viết được phần thưởng tinh thần (vật chất đối với nhà văn ta bây giờ quá ít, không đáng kể), còn xã hội được thêm một phần đóng góp trên phương diện văn hoá.


Nhà văn Nhật Tiến [trái], Nhà văn Nguiễn Ngu Í [phải]

Sáng tác theo đường lối nhất định nào hay là tuỳ cảm hứng?

– Có lẽ “đường lối” ở đây là “phương pháp làm việc”. Nếu hiểu theo nghĩa ấy thì tôi không theo được cả hai. Bởi vì nói phương pháp thì phải có hệ thống, có chương trình bó buộc, còn cảm hứng thì phải có nhiều thời gian vì hứng đến với mình từng lúc. Mà riêng tôi thì vì bận bịu với nghề nghiệp [nghề giáo, ghi chú của người viết], nên có khi mệt mỏi hàng tháng không viết thêm được một dòng. Nhưng gặp trường hợp rỗi rãi, có thời gian, tôi cắm cúi viết, bất kể có hứng hay không. Tuy vậy thông thường nếu có cảm hứng, lại thêm rỗi rãi thì sáng tác dễ dàng hơn.

Những gì đã xảy ra từ khi tác phẩm thai nghén đến khi hình thành?

– Tôi bắt đầu bằng một nhân vật sống trong một hoàn cảnh nào đem lại cho tôi nhiều rung cảm nhất. Từ nhân vật ấy tôi viết chương thứ nhất. Rồi từ đấy, tuỳ theo sự kiện đã viết trong chương trước (sự kiện này đến với tôi trong lúc viết), tôi dựng chương sau. Thường thường là viết được 9, 10 chương tôi mới nghĩ đến “kết”. Lối viết này, theo tôi tạo được nhiều khách quan hơn là xây dựng sẵn một cốt truyện có sắp đặt từ đầu. Vì nếu định trước, tác phẩm sẽ bị gò bó, do đó mất đi nhiều ý mới lạ.

Kinh nghiệm sống và sáng tác thích nhất?

– Về hình thức thì khi viết, tôi cố gắng giữ cho mình cái ý nghĩ là “đừng làm văn chương”, vì thật ra tả cảnh mà không sáo thì thật là khó. Để tránh cái khó đó, tôi chọn lối hành văn giản dị. Nhưng chọn là một chuyện, mà theo được hay không lại là một chuyện khác. Cái đó theo tôi nghĩ, thuộc về phê phán của người đọc. Còn nội dung tác phẩm thì thú thật tôi còn băn khoăn nhiều, chưa dám gọi là kinh nghiệm để nêu lên mặt báo. Còn về sáng tác của tôi, tôi thích nhất thì theo thiển ý, các truyện của mình tuy đã in ra, chưa hẳn là ai cũng đọc đến, để nói ra là ai cũng biết ngay; cho nên xin miễn điều ấy cho tôi. Nhật Tiến [hết trích dẫn: Bách Khoa, Số 115, 15-10-1961, tr. 103-104]

Với bài viết ngắn giới hạn khoảng 7 ngàn chữ, với hơn 20 tác phẩm thật khó mà giới thiệu Nhật Tiến một cách đầy đủ. Trong chỗ riêng tư, khi tôi hỏi Anh nếu phải chọn 3 tác phẩm để giới thiệu, Nhật Tiến nhắc tới 3 cuốn: Thềm Hoang, Người Kéo Màn, Giấc Ngủ Chập Chờn. Đó cũng là chọn lựa của người viết để giới thiệu tính cách đa dạng của ngòi bút Nhật Tiến.

“Thềm Hoang” là những kiếp người trong Xóm Cỏ, một xóm lao động nghèo với bùn lầy nước đọng giữa lòng thành phố Sài Gòn. Ngay khúc dạo đầu của tác phẩm Thềm Hoang là bốn câu thơ bi ai:

Ai đưa tôi đến chốn này
Ban đêm thì tối ban ngày thì đen
Ôm đàn gẩy khúc huyên thuyên
Nghêu ngao mấy điệu cho quên tháng ngày

Bốn câu thơ ấy để giới thiệu nhân vật chính bác Tốn, nghệ sĩ mù kiếm sống bằng nghề hát dạo. Thằng Ích, mồ côi cha mà đã khôn lanh trước tuổi, nó là đôi mắt sáng của bác Tốn. Cô Huệ gái điếm đã hết thời xuân sắc nhưng vẫn là nỗi mơ ước của bác Tốn qua trí tưởng tượng và sự mô tả của thằng Ích. Một U Tám goá bụa giữa chừng xuân, mê lời đường mật của một gã đàn ông, sau này trở thành Dượng Tám, hiện nguyên hình tên lưu manh sống bám vợ và cả bạo hành đối với vợ con. Lão Hói, rượu chè be bét, sống bằng bói bài tây và lúc nào cũng tin có ông trời. Tới ông Phó Ngữ goá vợ, chỉ có đứa con gái duy nhất, mong nó có được mô tấm chồng tử tế nhưng cũng chẳng xong. Rồi người lính Năm Trà phải đi đóng đồn xa, để lại vợ con cho mẹ già, người vợ trẻ đang tuổi thanh xuân không chịu được cảnh cô đơn, quyết định bỏ nhà ra đi; do không đủ tiền nuôi cháu, bà mẹ Năm Trà phải đem ba cháu nhỏ cho viện mồ côi, sau đó bà cụ phát điên… Những số phận ấy chung sống với nhau trong Xóm Cỏ tạo nên một khung cảnh xã hội nghèo khó vừa ảm đạm vừa bi thiết và không có lối thoát. Cảnh khổ là mẫu số chung của đám cư dân sống trong Xóm Cỏ. Hình ảnh bác Tốn người nghệ sĩ mù, và thằng Ích, cả hai gần như lúc nào cũng bàng bạc hiện diện trong suốt 300 trang sách.


Bìa Thềm Hoang của Nhật Tiến. Nxb Đời Nay 1961
Giải Văn Chương Toàn Quốc 1961-1962

Đỉnh cao của tấn bi kịch xã hội Thềm Hoang đánh dấu bằng sự trở về của người lính Năm Trà trong bộ quân phục bạc thếch nhếch nhác, gặp lại mẹ già thì nay đã bị mất trí không nhận ra con mình. Trước thảm kịch gia đình tan nát đó, Năm Trà cũng nổi điên trả thù đốt nhà đốt xóm. Cả Xóm Cỏ tan hoang trong lửa đỏ hoà lẫn với những tiếng kêu khóc thảm thiết. Rồi một trận mưa lớn đổ ập xuống đống tro than như muốn rửa sạch những rác rưởi của những thềm hoang trong Xóm Cỏ. Khép lại trang sách cuối, người đọc tự hỏi liệu có một ngày mai nào tươi sáng hơn cho những Xóm Cỏ tương lai? Với nội dung ấy, với bút pháp điêu luyện của Nhật Tiến, Thềm Hoang đã được trao giải GiảiVăn Chương Toàn Quốc 1961-1962

“Người Kéo Màn” nhiều người cho rằng sở trường của Nhật Tiến là viết truyện ngắn truyện dài về những đề tài xã hội, về trẻ thơ bất hạnh. Thực sự Nhật Tiến cũng đã viết nhiều vở kịch truyền thanh, cả kịch được trình diễn trên sân khấu như “năm 1960, khi có trận bão lụt nặng nề ở Miền Tây, Tráng đoàn Bạch Đằng và Toán Nữ Tráng Thanh Quan đã tham gia công cuộc cứu trợ bằng một Đại hội Văn nghệ ở Rạp Thống Nhất, Sài Gòn. Trong Đại hội này, tôi đã sáng tác một vở kịch ba màn có tên là Cơn Giông mà diễn viên chỉ gồm toàn Tráng sinh Bạch Đằng hay Thanh Quan, một trong những diễn viên của vở kịch ấy là luật sư Trần Sơn Hà, anh hiện đang sống ở Quận Cam “. [Một Đời Hướng Đạo, Nhật Tiến].


Bìa tiểu thuyết kịch Người Kéo Màn của Nhật Tiến
Nxb Huyền Trân, Sài Gòn 1962

Người Kéo Màn được Nhật Tiến gọi là “tiểu thuyết kịch”, là tác phẩm thứ tư của Nhật Tiến, đó là một quan niệm rất mới đối với “kịch” theo cái nghĩa cổ điển. Do đó cũng đã gây ra nhiều phản ứng và tranh luận. GS Nguyễn Văn Trung trong Lược Khảo Văn Học, tập II đã không tán thành tiểu thuyết kịch của Nhật Tiến, và cho rằng “tiểu thuyết kịch chỉ đưa đến sự lẫn lộn bộ môn, đồng thời xoá bỏ khả năng đặc biệt của bộ môn bị sát nhập”. Kịch tác gia Vi Huyền Đắc cũng không đồng ý gọi Người Kéo Màn là kịch. Nhưng với Nhật Tiến, sau hơn nửa thế kỷ, anh vẫn cứ tâm đắc với tác phẩm Người Kéo Màn. Nhật Tiến đã khá mạo hiểm vận dụng và kết hợp cả ba kỹ thuật của tiểu thuyết, của kịch, của điện ảnh để viết Người Kéo Màn. Thay vì các nhân vật chỉ diễn xuất trên sân khấu, họ còn có vai trò trải rộng ngoài đời. Nội dung Người Kéo Màn nói lên mối tương quan giữa các thành viên của ban kịch gồm đạo diễn, lão kéo màn, chàng nhạc công thổi kèn clarinette, nữ diễn viên cho đến đứa bé, nhà mạnh thường quân với nhân vật “tác giả” của vở kịch, mọi sự diễn ra trong những giả dối, mua chuộc, mưu toàn lừa gạt nhau, mâu thuẫn, đầy ngộ nhận bi thảm ngay trong chính cuộc sống của họ, họ đây là giới hoạt động nghệ thuật. Mỗi nhân vật đều có vai trò không chỉ trên sân khấu, mà cả sau hậu trường nơi phòng hoá trang và ngoài cảnh đời thật của họ với đủ mọi hỉ nộ ái ố không thiếu sự lừa gạt đến nhơ nhuốc. Nhật Tiến, đang từ ngòi bút đôn hậu rào rạt tình thương của Những Người Áo Trắng, Thềm Hoang, bước sang tiểu thuyết kịch Người Kéo Màn là một Nhật Tiến hoàn toàn khác, của hoài nghi bi quan tới mức tàn nhẫn.

“Giấc ngủ chập chờn” được sáng tác vào giữa thập niên 1960s, lúc bấy giờ cuộc chiến ở Việt Nam do Hà Nột phát động đã bắt đầu lan ra các tỉnh Miền Nam. Nhật Tiến viết về ấp Vĩnh Hựu, hoàn cảnh của một vùng xôi đậu tức là vùng tranh tối tranh sáng. Ban ngày thì do quốc gia kiểm soát, nhưng ban đêm thì do bên kia, dân chúng sống trong vùng đó gia đình bị phân tán, có anh em thì theo bên này, có anh em thì theo bên kia, và họ chết vì cuộc chiến tương tàn. Họ sống dở chết dở giữa hai làn đạn với oán thù chồng chất vây bủa giăng mắc họ ngày đêm. Đám thanh niên và cả con nít ở cái làng đó vốn thân thiết với nhau nhưng đến lúc cuộc chiến tràn về thì hàng xóm giết nhau, anh em cũng giết nhau, gây ra bao thảm cảnh khổ đau. Nhưng người dân quê ấp Vĩnh Hựu thì vẫn cứ gắn bó với mảnh đất chôn rau cắt rốn của mình và không bao giờ muốn xa rời. Các cụ già thường nói với tụi con cháu: “Tụi bây muốn giết nhau ở đâu thì giết, nhưng cấm bắn nhau ở trong các ngõ ngách này. Chẳng dây mơ cũng rễ má, ít nhiều gì thì tụi bây cũng có liên hệ gia đình, ruột thịt hay quê hương. Giết nhau trên phần đất ông cha là nhục nhã”. [Giấc ngủ chập chờn, tr.63, Nxb Huyền Trân 1969].


Bìa “Giác Ngủ Chập Chờn” của Nhật Tiến,
Nxb Huyền Trân, Sài Gòn 1969

Cuốn sách nói lên một sự thực là không có phong trào quần chúng bất mãn chế độ mà nổi dậy trong cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam. Với cái nội dung tố cáo như vậy, Hà Nội đã đánh giá cuốn sách đó là cực kỳ phản động.

GIẢI VĂN CHƯƠNG TOÀN QUỐC
 Lần thứ ba 1960-61: Hội Đồng Giải Thưởng Văn Chương Toàn Quốc lại thay đổi phương hướng và với danh hiệu mới “Hội Đồng Tuyển Trạch Giải Thưởng Văn Chương 1960-1961” do nhà biên khảo Thu Giang Nguyễn Duy Cần làm chủ tịch gồm ba tiểu ban. Tiểu ban Khảo luận gồm: Nguyễn Duy Cần, Nguyễn Đăng Thục, Nguyễn Văn Trung. Tiểu ban Thơ: gồm Vũ Hoàng Chương, Đông Hồ, Thanh Tâm Tuyền. Tiểu ban tiểu thuyết và kịch: Vi huyền Đắc, Vũ Khắc Khoan, Đỗ Đức Thu, Bình Nguyên Lộc.

Hội Đồng đã họp 3 lần, cứu xét 112 tác phẩm gồm 37 cuốn biên khảo, 34 cuốn tiểu thuyết, 39 tập thơ và 3 vở kịch, kết quả như sau:

Biên khảo: Giải duy nhất “Việt Ngữ Chính Tả Tự Vị” của Lê Ngọc Trụ

Tiểu Thuyết: “Thềm Hoang” của Nhật Tiến, “Gìn Vàng Giữ Ngọc” của Doãn Quốc Sỹ, “Tàu Ngựa Cũ” của Linh Bảo.

Thi ca: “Đường Vào Tình Sử” của Đinh Hùng, “Hy Vọng” của Hoàng Bảo Việt, “Tổ Ấm” của Anh Tuyến, “40 Bài Thơ”của Mai Trung Tĩnh và Vương Đức Lệ.

Riêng bộ môn Kịch không có giải thưởng.

Đây là Giải Văn chương Toàn quốc lần thứ ba và cũng là giải văn chương cuối cùng của nền Đệ nhất Cộng Hoà.

Lễ trao giải Văn Chương Toàn Quốc 1960-1961
nhà văn Nhật Tiến đứng thứ hai từ trái


TỪ SÀI GÒN TỚI ĐẢO QUỶ KO KRA

Kẹt lại sau năm 1975, trường ốc chưa mở, nhà in Huyền Trân phải ngưng hoạt động rồi lại phải gác bút, cả gia đình Nhật Tiến ra đường bán quán để kiếm sống.

Mai Thảo và Duyên Anh ít ngày sau 30 tháng tư 1975 đã tới ngồi ăn ở quán vỉa hè này, bên cạnh đấy là một quán khác của Loan Mắt Nhung Nguyễn Thuỵ Long, cũng trên đường Duy Tân. Mai Thảo viết:

“Cái cảnh tượng đập vào mắt tôi lúc đó, về hai cái quán liền sát cùng trước một vỉ tường thấp chạy dài, là cái cảnh tượng của một đối nghịch hoàn toàn. Mang chung sự thất thủ của văn nghệ gác bút ra đường bán quán trước hoàn cảnh mới, cái quán của Nguyễn Thụy Long với những xị đế ngổn ngang trên mặt bàn và mấy người khách hàng trẻ tuổi cùng ngất ngưởng như Long, hiện rõ vẻ bụi đời anh chị. Cái quán của Nhật Tiến khác hẳn. Nó lành mạnh hơn và cũng gia đình hơn gấp bội, với những đĩa rau muống chẻ nhỏ đặt ngay ngắn, bên cạnh là một chảo mỡ sôi bốc khói xanh um, chị Nhật Tiến má hồng cái củi lửa chiên những cái bánh tôm vàng ngậy và đứa cháu lớn, nơ cài mái tóc, váy xếp chững chạc, đang phụ một tay với ông bố nhà văn. Nhớ hôm đó, chúng tôi đã ăn ủng hộ Thềm Hoang Quán mỗi người một đĩa bánh tôm, rất ngon, và tôi đã hỏi đùa Nhật Tiến: Rửa bát thạo ngay, giỏi nhỉ? Và Nhật Tiến đã cười, nụ cười bình thường chừng mực, nụ cười hơi già trước tuổi một chút của một nhà giáo. Nhật Tiến bao giờ cũng trước hết xác nhận mình là một nhà giáo: Giỏi quỷ gì. Việc phải làm thì phải làm. Để cho ai đây.” [Nhật Tiến Vẫn Đứng ở Ngoài Nắng, Tạp chí Văn California số 6, tháng 12/1982].

Nhật Tiến nhà văn cũng phải đi dự một khoá học tập chính trị một tháng cùng với nhiều văn nghệ sĩ Miền Nam khác như Hoài Bắc, Thái Thanh, Nguyễn Thị Vinh, Đỗ Phương Khanh, Nguyễn Thuỵ Long… Là thầy dạy lý hoá không phải môn văn, sau này Nhật Tiến được đi dạy học trở lại nơi ngôi trường tư thục cũ. Nhưng rồi không thể tiếp tục sống làm nhà giáo của Một Thời Nhếch Nhác, tháng 11 năm 1979 Nhật Tiến đã quyết định vượt biển ra đi, cùng chuyến đi có thầy Từ Mẫn Võ Thắng Tiết, nguyên Giám đốc Nxb Lá Bối [và tiếp tục trên đất Mỹ điều hành Nxb Văn Nghệ những năm về sau này].

Đó là một chuyến đi của những thảm kịch khi họ gặp hải tặc Thái Lan. Họ đã sống những tuần lễ địa ngục trên đảo Ko Kra với đói khát, bạo hành. Rồi họ cũng sống sót được cứu đưa về trại tỵ nạn Songkhla, tại đây nhà văn thuyền nhân Nhật Tiến là một trong những nhân chứng sống của vụ kiện hải tặc trên Vịnh Thái Lan, Anh đã cùng hai nhà báo Dương Phục và Vũ Thanh Thuỷ viết và gửi ngay ra ngoài những bản cáo trạng về thảm cảnh trên Biển Đông, đã làm rúng động lương tâm của thế giới và cũng là bước đầu hình thành Uỷ Ban Cứu Người Vượt Biển hoạt động nhiều năm về sau này.


Nhà văn thuyền nhân Nhật Tiến ngồi viết cáo trạng
thảm cảnh Biển Đông trong trại tỵ nạn Songkhla, Thái Lan 1980

NHẬT TIẾN ÉN NHANH NHẸN R.S. 80 TUỔI

Còn một tuần lễ nữa 24-08-2015 là sinh nhật thứ 80 của Nhật Tiến. Sinh nhật thứ 80 ở Mỹ, cũng là tuổi Nhật Tiến phải thi lại bằng lái xe. Chuẩn bị cho ngày ấy, Anh đã tới bác sĩ nhãn khoa để được điểu trị laser võng mạc mắt trái, trước đó Anh cũng đã qua hai cuộc mổ cườm mắt/ cataract, nay với kính progressive cận/ lão Anh vẫn đạt mức thị lực 20/20, Anh cũng đang chuẩn bị ráo riết thi lại phần viết của Nha Lộ Vận / DMV để đổi bằng lái xe mới. Ở tuổi nào thì Anh cũng vẫn sốt sắng gắn bó với đời sống theo đúng tinh thần Hướng Đạo. Ngay cả ở tuổi 80 mà vẫn còn chăm chỉ học bài để vác bút đi thi! Tôi nghĩ Anh cũng sẽ dễ dàng bước qua kỳ thi này.


Từ phải: Nhật Tiến, Ngô Thế Vinh
[photo by Đào Nhật Tiến, Dallas]

Bài viết vội với hơn 7 ngàn chữ gửi tới Anh, phải kể là quá ngắn so với cuộc đời rất phong phú và đa dạng của Anh: một nhà văn, một nhà giáo, và một đời hướng đạo. Nhật Tiến rất trực tính và can đảm. Không phải ai cũng chia xẻ và đồng tình với cách hành xử của Anh. Và không ít lần Anh đã phải trả giá cho những ngộ nhận và cả vùi dập cho những điều Anh phát biểu. Nhưng có điều chắc chắn đó là tiếng nói lương tâm của Nhật Tiến.

Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng – chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến – Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường.

Ngô Thế Vinh
California 24-08-2015
Nguồn: S.T Tác giả gửi bài và ảnh