Tuesday, 30 June 2015

Những cách 'đối nhân xử thế' đáng học tập của cổ nhân

Bình sinh, Khổng Tử đã nói: “Muốn đạt đến mức đối xử với người bằng lòng nhân từ, trước hết phải làm được chuyện tu sửa bản thân mình, không ngừng nâng cao sự tu dưỡng đạo đức của chính mình đồng thời nâng cao cả cảnh giới tư tưởng. Những lời nói vừa qua của con cũng khá tốt, lúc nghèo nàn hay giàu có cũng như nhau,  thì con có thể biết được mình đầy đủ mà không chạy theo những thứ ham muốn dục vọng. Khi ở chỗ cao quý hay thấp hèn cũng như nhau, thì con có thể luôn luôn khiêm nhường mà lại có lễ nghiã. Không có ý biểu lộ bản thân dũng cảm đến mấy mà lại có sự uy nghiêm, thì con có thể cung kính đối xử với người mà không bị sai lầm đối với họ. Giao thiệp với những nhân sĩ có chí hướng, suốt đời không có hoạn nạn, thì con có thể cẩn thận lựa chọn bạn bè, lựa chọn những lời cần nói và những việc cần làm. Đây là chí hướng rất to lớn!”.

Khổng Tử còn nói, khi đối xử với mọi người phải từ cái đạo lý làm người mà nói. Mục đích không phải là đối xử với mọi người cho tốt, mà chính là để nâng cao cảnh giới của chính bản thân mình.

Khổng Tử xem Lễ, Nghĩa, Tốn (khiêm tốn), và Tín là những phẩm chất mà người quân tử phải mang theo.  Người quân tử thông qua việc kiểm điểm bản thân mà có thể nhận thức được lòng nhân từ, rồi giữ nhân từ trong lòng mình mà đối xử với người khác bằng sự khoan dung, và thực hành điều nhân nghĩa.

Bất cứ lúc nào cũng nêu cao tiêu chuẩn đạo đức mà làm thành những nguyên tắc đối xử ở đời của con người; giữ vững tấm lòng trong sạch mà thiện hoá người khác, và trân quý sinh mệnh, phú quý không thể làm mê loạn tư tưởng của họ, nghèo nàn cũng không thể sửa đổi hành vi phẩm chất thường ngày của họ, uy vũ cũng không thể khuất phục ý chí của họ, như vậy mới làm một người chính nhân quân tử.

khổng tử dạy đối nhân xử thế
Đọc thêm »

Đừng quên trái tim thuở ban đầu

trích Hạt Giống Tâm Hồn

Một con quỷ già nhìn thấy nhân gian quá hạnh phúc thì tức tối nghĩ: “Ta phải đi gây rối, nếu không ma quỷ không thể tồn tại được”. Nó sai một con quỷ nhỏ đến chọc phá bác nông dân, vì nó thấy bác nông dân đó làm việc cần cù nhưng thu hoạch ít đến đáng thương, ấy vậy mà bác ta vẫn rất vui vẻ và cảm thấy đầy đủ.
Quỷ nhỏ nghĩ cách làm sao để khiến bác nông dân bực bội, giận dữ. Thế là nó làm cho ruộng đất trở nên khô cằn, cốt để bác nông dân thấy khó mà lui. Bác nông dân cuốc xới cả ngày, làm việc rất vất vả, chỉ nghỉ tay một chút rồi lại lao vào công việc, không hề than vãn. Quỷ nhỏ thấy kế sách thất bại, lủi thủi quay về.
Con quỷ già lại sai con quỷ thứ hai . Con thứ hai nghĩ nếu không thể làm bác nông dân kia thấy khổ sở hơn, chi bằng lấy đi những gì bác đang có! Nghĩ là làm, nó liền ăn cắp bánh mì và nước của bác. Nó nghĩ rằng bác nông dân làm việc vất vả thế nhất định vừa mệt vừa đói, nếu không có thức ăn và nước chắc bác phải bực mình lắm ây! Bác nông dân vừa khát vừa đói ngồi giải lao dưới gốc cây, tìm mãi không thấy bánh mì và bình nước, thì nghĩ: “Không biết ai tội nghiệp quá, lại cần đến bánh mì và nước hơn cả mình? Nếu những thứ ấy có thể giúp người ta qua cơn đói khát thì kể cũng tốt”. Con quỷ thứ hai lại thất bại.
Con quỷ già cảm thấy kỳ lạ. Chẳng lẽ không có cách nào khiến bác nông dân trở thành người xấu? Lúc này, con quỷ thứ ba xuất hiện. Nó nói với con quỷ già:
– Tôi có cách, nhất định có thể khiến ông ta trở thành người xấu.
Nó đến làm quen với bác nông dân và bác cũng rất vui vẻ kết thân với nó. Vì ma quỷ có thể đoán trước tương lai, nên nó nói với bác nông dân năm sau sẽ có hạn hán, rồi bảo bác trồng lúa trên vùng đất ẩm. Bác nông dân làm theo.
trái tim ban đầu
Đọc thêm »

Monday, 29 June 2015

10 sự thật khắc nghiệt giúp bạn trưởng thành

Nếu bạn có cảm giác sắp thua cuộc trong ván cờ cuộc đời thì bạn không phải là người duy nhất như thế. Cuộc sống là một câu hỏi hóc búa mà có người thậm chí mất cả cuộc đời đi tìm câu trả lời. Đôi khi việc trải nghiệm nhiều khó khăn hơn thuận lợi sẽ giúp bạn hiểu được cái giá của sự thành công.

1. Cuộc sống vốn không công bằng

Cuộc sống thường mang lại cho bạn những nỗi cay đắng vào lúc bạn ít ngờ nhất. Càng cố gắng đón nhận sự cay nghiệt này càng sớm chừng nào thì bạn càng có thể chuẩn bị tốt hơn để đối phó với những khó khăn chắc chắn sẽ xảy đến.

2. Bước đầu tiên luôn là bước khó khăn nhất

Hãy đối mặt với sự thật: thay đổi thói quen cực kỳ khó. Lão Tử từng nói: "Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân". Vì vậy nếu bạn muốn thay đổi một điều gì đó, hãy bắt đầu từ những bước chập chững. Hãy thực hiện từ những hành động nhỏ nhất.

3. Những điều tốt đẹp thường không đến một cách nhanh chóng

Những thành quả trong đời thường không đến một cách dễ dàng. Ai cũng mong muốn thành công, hạnh phúc sẽ đến với mình ngay tức khắc nhưng thực ra để có được những điều đó cần có cả một quá trình phấn đấu không nhỏ.

4. Không có ai đồng hành cùng bạn suốt con đường

Cuộc sống không thiếu những kẻ ngờ vực, ganh ghét và bi quan. Bạn có thể vượt qua điều này một cách đơn giản đó là: đừng nghe họ. Hãy giữ vững lập trường, tin tưởng vào bản thân và đừng bận tâm đến những người không ủng hộ mục tiêu, đam mê của bạn.
trưởng thành một mình


Đọc thêm »

#37 Bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Xưa thật là xưa, có một ông vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

bài học về sự tự giác và trách nhiệm

Đọc thêm »

Saturday, 27 June 2015

Có thờ có thiêng, có kiêng có lành và 26 điều bạn nên biết

Người xưa có câu " Có thờ có thiêng, có kiêng có lành". Có thể bạn chưa biết về những điều cần phải kiêng, và cần phải làm để tránh những điều không tốt có thể xảy ra với bạn.

1. Khi chuyển nhà, bạn nên dẫn theo 1 chú cún hoặc 1 em bé dưới 3 tuổi đến thăm ngôi nhà mới. Sau khi đến ngôi nhà đó nếu chú chó đi khắp nhà vẫy đuôi, hoặc bạn để em bé trên sàn mà đứa bé vẫn tự bò, tự chơi, điều này cho thấy nơi này là nơi tốt lành. Còn nếu chó không muốn vào, liên tục sủa hoặc em bé kêu khóc thì cho biết nơi này không nên ở lâu, nếu không mọi việc sẽ không thuận lợi.

2. Khi bạn ra khỏi nhà 3 ngày hoặc trên ba ngày (khi mà trong nhà không có người), khi bạn trở về nhà không nên rút ngay chìa khóa và mở cửa, trước tiên bạn nên gõ cửa mạnh 3 tiếng, sau đó đợi khoảng nửa phút lại gõ cửa tiếp 3 lần rồi hãy mở cửa. Sau khi mở cửa bất luận là ban ngày hay ban đêm bạn đều nên bật hết đèn các phòng lên, khoảng 2 phút lại tắt đi.

3. Khi bạn đi xa cần bắt xe khách, nếu như bạn là nam, khi lên xe phát hiện toàn là nữ mà vừa vặn lại có 7 người, chuyến xe này bạn không bao giờ nên đi. 1 nữ 7 nam cũng vậy. Thất dị vị vi thất sát (bảy người khác nhau bảy nỗi đau).

4. Khi ra khỏi nhà mà phải bắt xe khách, nếu vừa hay nhà bạn có một em bé dưới 3 tuổi , nếu em bé lên xe mà kêu khóc, bạn nên xuống xe ngay, quay mặt về phía Đông niệm 10 lần: giáp mộc.

5. Khi bạn gặp ác mộng, lúc tỉnh dậy việc đầu tiên không nên lau mồ hôi trên trán, mà nên thổi 3 hơi vào gối, dùng tay lau 3 lượt, lật gối lại rồi mới ngủ tiếp. Cơn ác mộng mình trải quá không nên để nhiều người biết.

6. Khi bạn ngủ nếu nghe thấy âm thanh lạ gọi tên mình, bạn không nên trả lời, mà phải kiểm tra thật kỹ lại xem có người thật không, nếu có người thì trả lời, nếu ko thấy người thì nhất thiết không được trả lời. Nếu bạn lỡ trả lời thì phải cắn ngay vào đầu ngòn tay giữa cho rỉ máu, nếu cắn không được thì dùng 1 chiếc kim chích cho máu rỉ ra một chút.

7. Khi ngủ khách sạn lúc vào phòng, trước tiên bạn nên hút 1 điếu thuốc, nếu không biết hút thuốc có thể dùng bật lửa bật lửa lên vài cái, mở cửa ra khoảng 1 phút.

8. Khi nhìn thấy rắn giao phối, ngay lập tức hướng về phía rắn nhổ 3 bãi nước bọt và niệm 10 lần: Ngọ hỏa.

9. Đêm ngủ mà nghe thấy tiếng khóc kỳ lạ của trẻ em, mà tiếng khóc cứ liên tục, khi trời sáng tìm một cây lớn ở gần đó khắc tên và ngày tháng sinh âm lịch của mình lên đó.

10. Sau khi ăn cơm tối nên có thói quen rửa bát ngay, sau khi rửa xong cũng không nên để đọng nước ở trong. (không nên hỏi tại sao vì có những điều không thể hỏi tại sao)
có thờ có thiêng có kiêng có lành
Đọc thêm »

Truyện ngắn đọc và suy ngẫm ( Phần 3)

Hãy nghĩ đơn giản

Chiều cuối tuần. Vẫn góc quán quen thuộc, vẫn hai người bạn rất thân ngồi nhấm nháp cà phê.
- Sao mày không cưới vợ đi Vinh? Ba mươi rồi còn gì, sống một mình hoài đâu có được! Hay tao làm mai cho mày một cô!
- Tao không thích. Hôn nhân là chuyện cả đời đâu phải muốn cưới là cưới hả mày!
- Mày cứ nghĩ phức tạp không hà. Sao mày không nghĩ đơn giản như tao nè. Cưới vợ để cùng chung lo hạnh phúc, rồi sinh con, rồi đẻ cháu, rồi...
- Tao cảm ơn mày! Tao nghĩ đơn giản nên mới chọn cách sống độc thân đó chứ. Bởi tao không muốn bất cứ người con gái nào phải chịu khổ vì tao. Và tao cũng không muốn thổ lộ tình cảm của mình vì tao sợ phải mất đi một người bạn thân, Quang à!
- Mày nói gì tao không hiểu?
- Làm sao mày hiểu được. Thôi mày cứ nghĩ đơn giản là tao chưa muốn cưới vợ nhé!

Tình Đầu

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.
Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

Bão

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

Khóc 

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

Cảm Ơn 

Lần nào cũng vậy, tình cờ xuống lầu bằng thang máy chung với người đàn ông ngồi xe lăn, chị đều thấy ngại ngùng. Người đàn ông đã ngồi xe lăn hơn hai mươi năm rồi, sau một tai nạn xe gắn máy lúc hai mươi tuổi. Chị cảm tưởng nếu ông có lại đôi chân, ông sẽ chẳng bao giờ dùng thang máy cả.
Chị thầm cảm ơn ông. Nhờ ông, chị mới thấy mình may mắn với đôi chân còn đi đứng bình thường.

Thầy và trò 

Về hưu, tôi mở lớp dạy kèm tại nhà. Cô bé học lớp 9, chăm ngoan nhưng hơi chậm hiểu. Thôi thì lấy cần cù bù thông minh. Tôi kiên trì giảng đi giảng lại. Mỗi khi gương mặt cô bé bừng sáng vì đã hiểu, tôi thấy mọi mệt nhọc tan biến.
Mấy hôm nay, cô bé có vẻ lo ra không tập trung. Nhìn lên tờ lịch, tôi lờ mờ đọc được lý do. Cuối giờ, tôi chủ động bảo:
- Con đừng nhắc mẹ tiền học, khi nào đóng cũng được. Có điều con đừng vì chưa đóng tiền mà nghỉ học.
Cô bé thở ra như trút được gánh nặng. Ôi! Học trò của tôi...

Vô tâm 

Ngày còn nhỏ, tôi thường được di - dượng kể về chuyện tình của họ. Một tình yêu thật dẹp được tô điểm bằng những tình khúc của nhạc sĩ Trịnh Cộng Sơn mà lúc ấy cả hai người đều thích...
Hôm vào nhà sách, thấy tuyển tập nhạc Trịnh Công Sơn, tôi mua ngay gởi tặng dì - dượng. Người bạn gái đi cùng bỗng hỏi: "Ba mẹ anh thích gì? Sao anh không mua tặng họ?".
Tôi chợt giật mình. Tôi có vô tâm lắm không khi mà tôi cũng chẳng biết được ba mẹ tôi thích điều gì nhất!

Tuổi thơ 

Thằng Nhân vừa về đến nhà, chưa kịp rửa mặt mũi tay chân liền sà vào lòng bà nội.
- Con đi thăm chị có vui không? Bà hỏi.
Thằng bé mặt buồn xo, phụng phịu:
- Chị Hiếu nói thương con, nhớ con. Vậy mà xin một cái áo mới để "tụ" trường mặc đi học chỉ cũng hổng cho. Nhà chỉ ở treo áo nhiều ơi là nhiều, đủ màu xanh đỏ tím vàng, đẹp ơi là đẹp...
Bà ái ngại nhìn cháu mà nước mắt ứa ra. Tội nghiệp con bé Hiếu của bà... Mười mấy tuổi đầu đã phải đi làm thuê cho người ta, mấy tháng rồi không dám về thăm nhà vì sợ hụt tiền đóng học phí cho em.
gia đình


Trang viết & cuộc đời 


Trong những tác phẩm của chị, gia đình có sự mất mát chia lìa thì nhân vật "người chồng" luôn… bị chết trước vợ.
Anh giận, cho rằng chị ám chỉ mình. Chị bảo: "Nếu trang viết là cuộc đời thì em chỉ muốn anh không phải chịu nỗi buồn của người còn lại."
Vậy mà chị ra đi trước anh. Trơ trọi một mình, anh mới thấm thía nỗi chống chếnh, quạnh hiu của một tâm hồn lẻ bạn.

Ước mơ

Chị mua dùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó:
- Nếu cô trúng số con chịu cô mua cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói:
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền, không bị trễ học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng:
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón...

Thư 

Hồi mới cưới nhau, chị thường hay viết thư cho anh, tình cảm nồng nàn, có cả những lá thư không gửi. Thư nào anh cũng đọc thuộc lòng. Hạnh phúc ngập tràn.
Giờ đây, anh mải mê tối ngày với công việc, ít có thời gian tâm sực cùng chị. Còn chị, vẫn giữ thói quen viết thư cho anh mỗi lần anh đi công tác - những lá thư không gửi. Lần nào cũng vậy, thấy lá thư đặt trên bàn làm việc anh lại cằn nhằn: "Em viết để làm gì, thời gian đâu mà đọc". Chị lặng lẽ thở dài và lần sau lại viết - những lá thư không gửi.


sưu tầm.

Friday, 26 June 2015

Truyện ngắn đọc và suy ngẫm ( Phần 2)

Chiếc bánh kem

Ăn thêm cái nữa đi con!

- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.

Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai: - Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.

Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh
- Con bé nói rồi thút thít.
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!
___________________________

Cùng nghề


Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:

- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố?
- Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo của mình đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà.
- Sao không thấy học trò thăm bố?
- À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi. Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...
___________________________

Giỗ ông


Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng nột trên rảo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó quy tiên. Chú nó lấy lại căn chòi, "khuyên" : 14, lớn rồi - nên tự lập.

Anh em dắt díu nhau tha hương.
Trưa. Phụ hồ về trú ngụ - 1 góc ở dưới gầm cầu).
Mệt. Đói. Giở nồi cơm: nhão như cháo.
Thằng anh mắng: đồ hư.
Con em mếu máo: em nấu để... giỗ ông. Ngẩn người.
Chợt nhớ: hôm nay tròn năm, ngày ông mất.
Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão.
Thế mà... ! Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt: ông ơi !!!
___________________________

Một buổi sáng


Thằng bé mặc bộ quần áo rách phong phanh bước chân sáo trên đường mặc gió lạnh. Nó ghé vào một hàng phở nhỏ, nghèo nàn bên góc phố, đường hoàng nói lớn:

- Dì bán cho con tô phở ba ngàn đem về. Bà hàng phở nhìn nó, nhưng rồi lại cụp đầu xuống. Tưởng bà không nghe, nó nói to hơn. Nào ngờ, bà mắng xối xả:
- Tao không bán. Mới sáng mà mày đã tới ám tao hả thằng ăn mày! Mua ít vậy sao tao bán? Nó cúi gằm mặt, nắm chặt mấy tờ bạc lẻ nhàu nát trong tay rồi lầm lũi bước đi. Nó chỉ muốn mua cho mẹ một tô phở nóng, nên để dành mãi từ số tiền ít ỏi bán vé số hàng ngày.
Mẹ nó đau.
___________________________

Những chiếc bao lì xì


Ba mẹ làm lớn, tết đến tôi được nhận nhiều bao lì xì đỏ thật đẹp với lời chúc học giỏi và chóng lớn. Những bao lì xì xé ra tôi mua đồ chơi và bỏ đầy con heo đất. Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm thật nhiều bao lì xì.

Tôi hỏi: “Mày được bao nhiêu?”
Nó đáp: “Em nhặt ở sọt rác nhà anh 50 cái”
___________________________

Tiền cứu trợ


Lũ. Ba nhắn lên "... Nhà ngập, con đừng về!"

Mỗi ngày, con cùng những người bạn trong đội công tác xã hội của trường cầm thùng lạc quyên vào các giảng đường, lớp học nhận tiền cứu trợ đồng bào miền Tây. Truyền hình vẫn tiếp tục đưa tin và hình ảnh lũ lụt ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long, trong đó có quê mình. Con số người và của cải mất mát cứ tăng dần. Con sốt ruột, nôn nóng.
Hôm qua, cả nhà bác Ba kéo nhau lên ở tạm nhà chị Hai. Con sang hỏi thăm. Ra về, bác gái gởi cho con một gói mỏng và bảo: "Tiền cứu trợ, ba con gởi lên cho con đó!"
___________________________

Đánh đổi

Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chật. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm của một thời yêu nhau.


Mười năm xa cách, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.


Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn thấy chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi: anh còn giữ nó? Anh nghẹn ngào: anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.


Chung Riêng


Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ, cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…


Uống chung một ly rượi mừng, chụp chung tấm ảnh... cuối cùng khi anh là chú rễ còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh giờ là riêng của người ta…


Mẹ tôi

Mẹ sinh tôi giữa ruộng bùn vì lúc có mang tôi cũng là lúc gia đình lâm vào túng quẫn, mẹ đi cấy thuê lặn lội đồng sâu nước độc nên sinh tôi thiếu tháng. Tôi ốm đau èo uột. Mẹ thường cõng tôi qua sông đến nhà thầy thuốc. Tôi khỏe. Nhưng mẹ phải còng lưng ba năm trời để trả nợ.

Lớn lên tôi định bỏ học đi làm sớm. Mẹ quyết nhịn ăn bắt tôi đến trường. Mẹ là tấm gương soi suốt đời tôi.
đôi mắt mẹ tôi


Hoa mai


Cây mai mang cốt cách người, từ xưa cha ông đã nói vậy. Mai đem thân mình đọ khí tiết xung hàn khắc nghiệt của mùa đông mới bật được những đóa vàng kỳ diệu, giống như người quân tử phải nếm trải trăm cay nghìn đắng, rèn luyện tâm trí, giữ lòng trung hiếu. Nét đẹp ấy chỉ hoa mai mới có. Ngày nay mai được cho vào chậu, chăm bón tối đa, nở theo ý muốn, biết phẩm chất kia có còn lưu dẫn trong tinh thần hoa không? Có còn được coi là một trong tứ quý không?


Tro Ấm


Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.


Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:


"Ông ơi vào ăn cơm"


Cả nhà tôi đều im lặng.


Ông nội đã mất 20 năm rồi!


Quả thận


-Chị đau thận nặng, anh tự nguyện san sẻ cho chị một quả thận của mình. Hai năm sau, cuộc tình không thành, chị lấy chồng xa xứ, vẫn thường viết thư về thăm tôi, kể rằng mỗi lần nghe vùng thận nhói đau, chị biết anh đang nhớ đến chị. Anh đi biền biệt lâu rồi tôi không gặp, nhưng tôi tin điều chị nói là thật.


Túi khoai thối


Thử hình dung những cơn giận dữ của ta như những củ khoai, mỗi lần giận là bỏ vào túi một củ, ngày càng nhiều và chúng dần thối đi. Nếu không biết bỏ qua lỗi lầm của người khác, cứ giận họ mãi thì với ta chẳng lợi ích gì, họ cũng chẳng vì ta giận họ mà mập hay ốm đi, còn ta khác nào phải mang theo túi khoai vừa thối vừa nặng. Nếu biết bỏ qua, ta sẽ có nhiều bạn, không còn phiền lòng vì túi khoai thối ấy.


Bàn tay mẹ 


Cắt móng tay cho mẹ, chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương, những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rửa cho con, vỗ vào mông để con tròn giấc ngủ.

Áo con lành nhờ bàn tay mẹ. Con đói lòng bàn tay mẹ đút miếng cơm nhai. Giờ hai bàn tay mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương mẹ vô cùng.
bàn tay mẹ


Ngày Thi Trượt


Giọng bố run run khi báo tin anh trượt đại học. Mẹ thở dài não nuột, em chết lặng trong góc bàn, anh cổ nghẹn đắng giả vờ điềm nhiên đọc báo. Không ai khóc, cũng chẳng ai nói. Im lặng bủa vây tất cả, nhấn chìm mọi suy nghĩ vào hư không.

Em vẫn ngồi, mắt không rời trang sách, đầu óc trống rỗng. Em thấy sợ khi nghe tiếng thở dài của mẹ, sợ cái điềm nhiên của anh, sợ nhìn vào ánh mắt của bố.
Giá như ai đó khóc.

Buổi Sáng Ra Vườn


Sáng sớm ra vườn, thấy một con ốc hưởng ánh nắng mặt trời ở tuốt ngọn cây hoa hồng đầy gai, chị phục nó quá không nỡ giết. Lại thấy con sâu róm đen thui to bằng ngón tay đang vội vã bò đi, nghĩ đến một ngày đẹp trời nó lột xác thành con bướm tuyệt sắc, chị để nó yên.

Buổi chiều, bà chị dẫn về mấy đứa con nít giỡn như quỷ. Chị định la, bỗng nhớ chúng sẽ trở thành người lớn nay mai. Chị mang bánh mời chúng. Ánh mắt chúng đầy vẻ vui mừng biết ơn.



Sưu tầm.

Thursday, 25 June 2015

Những bài học để đời từ bộ truyện Doremon

Dù chỉ là một bộ truyện tranh dành cho trẻ con nhưng những bài học để đời mà Doremon truyền tải chưa hẳn ai cũng đã vỡ vạc ra đâu!

1. Sự lựa chọn số một của các cô gái vẫn luôn là những chàng trai vừa có ngoại hình vừa có đầu óc. Chẳng phải Đê-khi đã chiếm được cảm tình của Xu-ka đó sao?
Chả trách mà Nobita khờ khạo luôn ghen ăn tức ở, dù đã dùng mọi chiêu trò nhưng Xu-ka vẫn thân thiết với cậu bạn Đê-khi.
Vậy nên, hãy chăm chỉ tu sửa cho cái đầu của mình nếu như không muốn suốt ngày than vãn FA (forever-alone).


2. Nếu không có hai cái trên, thì muốn “cưa gái”, bạn bắt buộc phải có thật nhiều tiền. Hãy nhìn Xê-ko, tuy thấp bé và mỏ nhọn nhưng những món đồ chơi của cậu ấy luôn khiến đám bạn tự nguyện bám đuôi.
Dù chưa tự kiếm được tiền, nhưng Xê-ko lại biết tranh thủ cái giàu của bố mẹ. Xã hội nào cũng thế, tiền chính là thỏi nam châm thu hút cả gái lẫn trai.
những bài học từ doremon

Đọc thêm »

Những con đường rừng


Dưới đây có 6 con đường mòn trong rừng rậm, bạn muốn đi trên con đường nào?
Con đường đó sẽ tiết lộ tính cách của bạn đấy!




Bạn hãy chọn một trong sáu con đường và xem kết quả phía dưới.

Bạn đã chọn xong chưa? Hãy mau xem đáp án ở bên dưới!


Con đường thứ nhất

Bạn chọn con đường này, điều đó chứng tỏ bạn là người sống trầm tĩnh và hướng nội. Bạn không chỉ yêu thích những thứ xinh đẹp mà còn sẵn sàng sống hết mình trong tình yêu thương. Bạn rất thích hoài niệm về những điều xưa cũ và khá coi trọng những chuyện xảy ra trong quá khứ.

Lựa chọn con đường tràn đầy hoa, chứng tỏ đứng trước mọi việc bạn luôn đối đãi một cách chậm rãi và từ tốn. Bạn thích được đắm mình trong những thời khắc tuy ngắn ngủi nhưng thú vị và đem lại cho bạn cảm giác vui vẻ, sung sướng. Hơn nữa, bạn yêu thích cuộc sống an nhàn và thoải mái, nhưng e rằng sẽ có một vài thay đổi trong thời gian sắp tới, con đường phía trước của bạn sẽ xuất hiện khá nhiều thử thách. Nhưng đừng quá lo lắng bởi vì bạn sẽ thích sự thay đổi mới này!

Trước đây, bạn là người hướng nội và trầm tĩnh, không thích phát biểu hay bảy tỏ ý kiến của mình. Nhưng bây giờ, bạn hãy thử nói ra những cảm nhận, những suy nghĩ của mình, chắc chắn có nhiều việc tốt hơn sẽ đến với bạn!

Con đường thứ hai

Bạn rất thích đón nhận sự mạo hiểm và những thách thức mà không được biết trước. Bạn có cá tính rất thẳng thắn, không thích sự vòng vo như người khác, không thích những từ ngữ trang nghiêm và chơi những trò chơi đã có sẵn trong kịch bản. Nhưng điều trọng yếu trong bạn chính là sự chân thành, vì vậy mọi người sẽ cảm thấy vô cùng may mắn vì được kết bạn với người như bạn.
Bạn thích thử thách bản thân, cũng không lo lắng về những khó khăn ở phía trước, bởi vì bạn luôn tin tưởng nhất định sẽ có những kết quả tốt đẹp đang chờ bạn ở phía trước. Kỳ thực, bạn nghĩ không sai, chỉ cần bạn nỗ lực cố gắng thì nhất định sẽ thành công.

Một lúc nào đấy, bạn hãy tự cho phép mình được yếu đuối trước người thân bạn bè, đừng nhất thiết lúc nào cũng ép buộc mình phải là người kiên cường, mạnh mẽ. Thỉnh thoảng “nghỉ ngơi một chút” cũng không phải ý kiến tệ đâu!

Con đường thứ ba

Bạn là một người vô cùng cẩn thận, luôn suy nghĩ kỹ trước khi làm mọi việc, không bao giờ hành động mạo hiểm. Bạn rất thích suy ngẫm, thích tự đặt ra câu hỏi rồi tìm lời giải đáp. Có một số người sợ tương lai không biết trước nhưng bạn lại dũng cảm đối mặt và khám phá nó. Thi thoảng bạn sẽ bị mất phương hướng nhưng điều đó không khiến bạn bận tâm chút nào.

Lựa chọn con đường hoang vu vắng vẻ này, chứng tỏ bạn là người có cá tính tương đối hướng nội. Cuộc đời đối với bạn mà nói là cuộc phiêu lưu mạo hiểm. Con đường mòn này đi được một nửa thì biến mất, vì vậy bạn phải tự tìm ra con đường tương lai cho chính mình.

Bạn khá bình tĩnh và vững vàng, thích một thân một mình bước về tương lai nhưng thỉnh thoảng hãy thử mở lòng mình với người khác, bạn sẽ phát hiện ra có người đi cùng bạn, kỳ thực điều đó cũng không tệ đúng không?

Con đường thứ tư

Bạn là người phóng khoáng, không thích những thứ có tính nguyên tắc áp đặt, bạn yêu thích những thứ mới lạ và đặc biệt. Cuộc sống của bạn có thể nói là rất phong phú đa dạng và nhiều màu sắc. Cá tính và tư duy độc đáo của bạn là điểm dễ dàng hấp dẫn người khác. Đối với mọi người mà nói, bạn là một người rất đặc biệt.

Bạn lựa chọn con đường rộng lớn và rợp bóng cây như này, điều này chứng tỏ thay vì chú tâm vào đường đi thì bạn lại để tâm đến những điều xung quanh. Nhưng trên đường có thể sẽ xuất hiện một cái gì đó, hãy nhớ chú ý quan sát, đừng bỏ lỡ. Có thể bạn sẽ sợ hãi đối mặt với những sự việc sắp xuất hiện, nhưng bạn đừng trốn tránh, bởi vì sự việc xảy ra là luôn luôn tốt đẹp hơn so với tưởng tượng của bạn.

Mọi người xung quanh thích sự hài hước hóm hỉnh đặc biệt được ẩn giấu trong bạn nhưng đôi khi bạn cũng nên để họ biết rằng bạn cũng có một mặt tính cách nghiêm túc đấy!

Con đường thứ năm

Bạn là người chân thành và khiêm tốn, người khác có muốn chọc giận bạn thì vô cùng khó khăn bởi vì bạn dễ dàng tha thứ và quên đi. Có một số người hay so đo những điều nhỏ nhặt nhưng bạn thì không như thế, đa phần bạn sẽ chọn cách bỏ qua.

Lựa chọn con đường phong cảnh mùa thu, chứng tỏ bạn không thích cực đoan, dứt bỏ mùa hè hay mùa đông, bạn khá yêu thích sự hài hòa của mùa thu. Con đường này hơi có chút gập ghềnh khúc khuỷu, nhưng không cần lo lắng, bạn là người vững vàng nên một chút gập ghềnh đó đối với bạn không là gì cả.

Với cá tính độ lượng này, bạn có thể giúp đỡ rất nhiều bạn bè quanh mình, giúp họ hiểu làm sao nghĩ thông thoáng hơn một chút, để cuộc sống được thoải mái, tự tại hơn.

Con đường thứ sáu

Bạn là một người trầm tĩnh nhưng thực ra trong lòng lại rất quan tâm đến người khác, bạn giàu tình cảm. So với những nơi náo nhiệt thì bạn thường thích ở một mình hơn. Tất nhiên, nếu mà gặp được một đối tượng có cùng chí hướng thì bạn cũng không từ chối giao lưu cùng họ. Bạn có một tâm tư vô cùng tinh tế mà lại rất chân thành, đối với vạn vật cũng đều có sự đồng cảm.

Bạn lựa chọn một con đường tương đối âm u lờ mờ, chứng tỏ bạn đang tìm kiếm một nơi để an tâm trú ẩn, mà không để ý đến việc bạn đang một mình bước đi trên con đường này. Bạn không thích một nơi quá chói sáng nhưng bạn cũng không thể mãi đi dưới bóng cây bởi vì con đường phía trước rồi cũng sẽ xuất hiện ánh sáng. Đến lúc đó cũng không cần phải sợ hãi vì bạn có khả năng thích ứng rất nhanh.

Thế giới nội tâm của bạn vô cùng tốt đẹp, hãy để cho nhiều người hơn nữa tiến vào trái tim bạn, lúc ấy chính là lúc bạn tỏa sáng rồi đấy!

Chùm ảnh Chia sẻ


Tại thành phố Thiên Tân có một nơi mang tên “Ngôi nhà chung”, đây là trạm cưu mang hơn 1500 con chó và mèo vô chủ. Người giàu lòng nhân ái đã cưu mang và chăm sóc chúng hàng ngày là một nữ giáo viên về hưu, năm nay 65 tuổi, tên là Dương Hiểu Vân (Xiao Yun Yang).

Năm 1995, bà Dương đã chứng kiến ​​một con mèo con bị ném xuống sông chỉ vì chủ của nó đã không thể bán được nó với giá mong muốn. Bà không thể đứng nhìn cảnh con mèo chết đuối, nên đã lội xuống sông vớt chú mèo với sợi dây buộc quanh người. Đó là lần cứu hộ đầu tiên của bà Dương, và bà đã miệt mài làm công việc cứu vớt những con vật đi lạc tội nghiệp từ đó. Ban đầu, bà cho chúng ở tại nhà mình. Tuy nhiên, khi số lượng chó mèo tăng lên, nhà của bà đã không đủ chứa, do vậy năm 1999, bà đã thuê một khu xưởng nhỏ và “Ngôi nhà chung” được hình thành.

Trong những năm sau đó, “Ngôi nhà chung” đã phải di chuyển tới 10 lần vì các lý do khác nhau. Để duy trì “Ngôi nhà chung”, bà Dương đã phải bán dần các tài sản của mình. Điều này đã khiến cậu con trai duy nhất của bà tức giận phản đối và bỏ đi. Tuy nhiên vài năm sau, anh ta và vợ của mình đã quay lại và giúp đỡ bà chăm nom ngôi nhà.

Sau tất cả những thăng trầm, hiện nay “Ngôi nhà chung” là nhà của hơn 200 con mèo và 1000 con chó. Năm nay, trước khi Lễ hội thịt chó đầy tranh cãi ở Ngọc Lâm được tổ chức vào 21 tháng 6, bà đã vượt 2400km từ Thiên Tân đến Ngọc Lâm, chi hơn 7000 tệ (khoảng $1.100) để chuộc lại 100 con chó sắp bị đưa vào lò mổ.

Tại Trung Quốc, nhiều vùng ở miền Nam vẫn duy trì việc ăn thịt chó như một truyền thống. Lễ hội thịt chó năm nay ở Ngọc Lâm đã đặc biệt thu hút sự chú ý của truyền thông quốc tế cùng các nhà bảo vệ động vật cả ở Trung Quốc lẫn trên thế giới, phản đối việc giết hại một cách dã man không cần thiết những chú chó và chấm dứt vụ “tàn sát” tồi tệ này. Lời kêu gọi chấm dứt mới nhất trênchange.org đã thu hút được 4 triệu chữ ký.


Dù vụ việc còn gây tranh cãi, thì những hành động của bà Dương đã thực sự làm cảm động nhiều người. Hãy xem những hình ảnh về lòng tốt của bà Dương cùng “Ngôi nhà chung” của bà.



Hàng ngày, bà dậy từ 5h sáng và làm việc cho đến 10h tối. Bà chỉ ăn một bữa mỗi ngày.



Hàng ngày, bà làm 2 bữa bánh ngô cho đàn chó. Đó là tất cả những gì bà có thể cố gắng.





Bà cũng kiêm luôn việc “bác sĩ thú y” cho những chú chó mắc bệnh





Vào ngày cuối tuần, bà cố gắng “thiết đãi” chúng đặc biệt hơn bình thường.



Mỗi khi có các tình nguyên viên tới thăm, những chú chó lại có 1 chút cải thiện trong bữa ăn





Hoạt động của “Ngôi nhà chung” hiện giờ đa số do đóng góp của các tình nguyện viên và những người hảo tâm



Mặc dù không phải là nơi tốt nhất, nhưng những chú chó này có thể bình yên ngủ mà không sợ bị hành hạ và giết hại



Lòng tốt của bà Dương khiến người khác thật sự xúc động!





Đôi bàn tay này đã cứu vớt không biết bao nhiêu số phận đáng thương của lũ chó mèo



Tuy nhiên gần đây, sức khỏe bà Dương không được tốt lắm, bà thường xuyên bị ho.



Bài viết này được trích từ blog

Ảnh: Xiaomin Wang & Jiangwei Zhao
Nếu bạn thấy bài viết hay, hãy chia sẻ nó với bạn bè

thơ ĐẶNG HUY QUYỂN




Làng cổ Bát Tràng

bát tràng cổ lêu đêu thân lò hộp
tường loang than đất sỉ mịn gót chân
mái tranh rạ ủ bao là đất trắng

đống bao nung sấp ngửa những hẹn hò
lửa và lửa leo theo bờ vách đứng
vò lọ ngồi sốt ruột đợi men tan
khi lửa cháy men chẩy dài nước mắt
lúc lửa tàn lệ đọng mãi ngàn năm
...
bát tràng xưa lênh khênh lò hộp đứng
thân gầy gò ruột ngàn độ bên trong
mở cửa lò là mở những ước mong






Wednesday, 24 June 2015

nhà văn Võ Thị Hảo






                                              MỘT VÕ THỊ HẢO - CHỈ MỘT 

Tru Sa      

Bây giờ, tôi đã khó để gặp lại cô giáo của mình- nhà văn Võ Thị Hảo. Nói mình là học trò của cô thì chưa hẳn đúng vì tôi chưa làm lễ bái sư, hay cụ thể có sự gắn bó quá nhiều để gọi đấy là sư đồ. Như những ai được cô giảng dạy, truyền cảm hứng, tôi luôn nhận mình là học trò, và tôn cô Hảo như ân sư.

Năm 2010, tôi học kì cuối ở khóa Sáng tác-lí luận phê bình ( Phần còn sót của trường Viết Văn Nguyễn Du xưa, và nay đã là khoa viết văn-báo chí.) Lớp tôi buộc phải bảo vệ tốt nghiệp bằng những sáng tác văn học. Ai ở tổ văn thì nộp văn, tổ thơ nộp thơ. Ai phê bình thì nộp nghiên cứu phê bình. Tiếc rằng, lớp tôi chẳng một ai đủ dày dặn để theo phê bình trừ một anh lưu ban khóa trên với điểm số kỉ lục. Thời gian học trong khoa, bốn năm. Cũng bốn năm, tôi đã ngao ngán dần với không khí lớp học. Lớp trưởng đưa danh sách để mỗi người chọn ra một nhà văn để hướng dẫn. Tôi tính chọn bừa một người, vì ai thì cũng thế. Luôn khen, chê theo lối “cưỡi ngựa xem hoa” và đánh giá tác phẩm qua việc đăng báo. Cái tên Võ Thị Hảo ở trang sau nên tôi không thấy. Một người bạn đã tự ý thêm tôi vào nhóm có cô Hảo. Tôi không phản đối, cũng không tán thành mấy. Chỉ gật theo cách chống chế rằng sao cũng được.

Ngày in bản thảo nộp, tôi chọn đúng bốn truyện. Đấy đều là bốn truyện ngắn mới, chưa hề đăng, in hay nộp sáng tác định kì những năm trước. Về việc này, tôi là đứa phá luật. Bởi, những người còn lại ở tổ văn đều làm đúng quy định : 2 truyện cũ, hai truyện mới. Người hướng dẫn, kiêm bảo vệ tác phẩm là nhà văn Võ Thị Hảo, nên tôi buộc phải nghiêm túc hơn. Trước đấy, trừ lần nộp bài sáng tác định kì đầu tiên cùng những quan sát sau đấy tôi đã hiểu tiêu chí của việc chấm. Các nhà văn, đều tên tuổi và chấm theo gu riêng của mình. Nhiều người trong khoa ( lớp tôi, lớp trên, lớp dưới) luôn kiêng dè việc bị điểm thấp môn sáng tác nên đã phải viết theo gu của người chấm bài. Nhà văn chuyên về hiện thực, thì họ sẽ viết truyện có yếu tố hiện thực, nhà văn lãng mạng thì họ ngả theo khuynh hướng lãng mạng. Nhà văn khoái chủ để chiến tranh, thì sẽ được nhận tác phẩm có màu về chiến tranh. Trước mỗi kì sáng tác định kì hai tuần lễ đổ lại, lớp tôi loạn cả lên. Về danh tính người chấm để sửa, viết bài hợp với gu. Rồi, ai quá biếng nhác việc viết thì đóng cửa phòng để viết ngoáy một truyện như cách chống chế. Chẳng thiếu người đã nhờ bạn cùng lớp, khóa trên viết giúp. Nhờ không xong thì xin. Không xin được truyện thì xin thơ. Bí bách quá thì lôi bài viết nộp sơ tuyển đầu vào chỉnh sửa, thêm thắt, khai triển thêm để nộp. Cũng chỉ trong thời gian này, lớp tôi sôi động hẳn. Việc viết hăng say. Chưa kể những cuộc thăm phòng nhau để trao đổi ý tưởng, nhờ sửa bài cũng hăng hái và thường xuyên hơn. Một người bạn bảo tôi rằng “Tớ viết liền một lúc năm truyện, oách chưa?” Tôi bảo “Sáng tác mà cứ phải dồn ép mới chịu ra thế ư?” Người kia cười, và gạ tôi đọc, tôi lắc. Tôi không có thói quen đọc những trang văn bị dồn ép, bất đắc dĩ phải viết. Trước ngày trả bài, ai cũng lo lắng về điểm số cũng như việc tác phẩm sẽ bị đem chỉ trích trước toàn lớp. Họ thấp thỏm, thấy mất ngủ và còn có người cộng trừ điểm các môn học để nếu môn sáng tác quá thấp thì lấy môn khác đắp vào. Riêng tôi, chẳng mấy tin vào nhận định của các nhà văn chấm bài. Luôn là những khen chê vô thưởng vô phạt. Sự chính xác chỉ nằm trong một khuôn khổ. Góp ý cũng chỉ tương đối. Và, thường thì chưa có ai bị điểm quá thấp hay bị chê bai quá tơi tả dù rằng cần thiết phải vậy. Tôi luôn chọn những bài dưới trung bình để nộp sáng tác định kì. Điểm số của tôi luôn là 7. Tôi nghĩ con số này đủ an toàn để mình không thành nạn nhân của những mạt sát, đố kị nếu trót điểm cao và được thầy cô tâng bốc quá nhiều.

Bảo vệ tốt nghiệp là phần cuối cùng trong môn sáng tác. Ngoài việc được hướng dẫn, sẽ phải phản biện. Điểm nhân hệ số 3, nên không thể cẩu thả. Tôi chọn bốn truyện ngắn trung bình để nộp. Ngày cô Hảo hẹn gặp nhóm bọn tôi để gửi lại phần sửa, lần đầu tiên tôi sững sờ. Thứ nhất, tôi luôn nghĩ người có lối viết táo bạo, gai góc như cô thì rất khó gần, hoặc khắt khe đến từng cử chỉ. Gặp. Cô Hảo nói chuyện rất dịu dàng, cử chỉ nhỏ nhẹ và luôn tươi cười. Thứ hai, bản thảo của từng người trong nhóm đều nát bét bởi mực đỏ. Cô Hảo mở từng trang và chỉ ra những sai sót từ ngôn từ cho đến chi tiết và độ bay của ý tưởng. Bốn bài của tôi gần như bị gạch đỏ hết. Đọc những phần cô Hảo sửa vào, rồi những dòng nhận xét tôi thấy thuyết phục. Cô Hảo bảo nhóm tôi về sửa, rồi nộp lại. Lần gặp sau, tôi đã nộp bốn truyện khác, trên trung bình. Lần này, bản thảo vẫn bị gạch nhem nhuốc. Đường bút của cô Hảo có ở khắp nơi trên bản thảo, bao gồm cả lời phát biểu mở đầu tác phẩm tốt nghiệp. Cô Hảo gạch từng chữ sai, rồi viết ngoài lề chữ sửa. Nếu lề đã hết chỗ thì viết lên trên chữ gạch hoặc chú thích trang sau. Nhiều chỗ tôi ưng ý thì cô Hảo gạch hết. Phần thoáng nhất của truyện chỉ là những dòng lên xuống do Font 1,5. Bốn truyện, với bốn cái kết cô Võ cũng gạch xóa. Những chữ thừa, thiếu hoặc thiếu hoàn chỉnh gắn bó với dòng trên hoặc nhan đề truyện. Nhóm ba người, ba bản thảo đều bị gạch tan nát thế. Chỉ là bản thảo của tôi bị “kiểm duyệt” quá gay gắt. Nhìn vào trang nào cũng tù mù. Giấy trắng như bị nhuộm đỏ hết. Lần này, tôi choáng thật. Rồi thì, tôi nghĩ rằng cô Hảo dù cao tay hơn các thầy cô từng chấm bài tôi nhưng cũng chỉ hơn họ phần nào đấy. Thêm vài lí do tôi tự họa trong đầu nhằm xóa đi cơn choáng vì bản thảo bị “chẻ” tan nát. Đấy là cô có ác cảm với tôi nên đã nặng tay như vậy, rồi thì cô Hảo đã không thích bài tôi viết chứ không phải nó không hay, cô Hảo từng làm biên tập lâu năm nên quen việc cắt xẻo bản thảo…Sau ngày gặp, nhóm tôi về lại trường. Hai người kia, cùng các nhóm còn lại gặp nhau và tổ chức ăn uống. Lớp tôi luôn có thói quen tụ tập, ăn nhậu dầm dề ngày này qua tháng nọ. Tôi tách ra, tìm một chỗ thật vắng để xem lại bản thảo. Đêm, tôi mở xem một lần nữa và bị thuyết phục ngay. Trước hết, cô Hảo đã quá hiểu những gì tôi viết ra. Những phần gạch cần thiết để tứ truyện không bị rườm. Câu sai, đã được sửa chuẩn và gợi hơn. Còn những đoạn bị gạch cụt, tôi vẫn nghĩ là hay nhưng không phải trong truyện này và hoạt cảnh truyện này.

“Còn quá rườm rà, lởm khởm trong khi những điều này cá nhân phải tự làm được.” – Đấy là lời cô Võ nói với nhám tôi, và cũng là nói với tôi. Những cuộc hẹn để gửi, hướng dẫn bài vở không diễn ra ở cùng một địa điểm. Đều là những quán café quanh Hà Nội, khi là tại nhà cô Hảo, lúc lại ngay trên vỉa hè (Lúc đấy cô Hảo bận, nhóm tôi gặp cô trên đường Nguyễn Đăng Ninh. Cô Hảo đã quành xe vào vỉa hè, rồi đứng giảng giải những chỗ sai cho từng người. Cô Hảo gọi từng người vào một, thành ra nhóm ba người phải thay phiên nhau như môn đấm bốc loại trực tiếp.) Những bữa café, cô Hảo là người mời. Nhóm tôi không túng đến mức không đủ tiền cho một cốc café. Chỉ là cô Hảo ngăn lại bảo “Nếu ai trong bọn em, có bài đăng báo thì cô mong được mời nước.” – Cô nói thế, và cười thế. Sau lần đấy vẫn chưa ai trong nhóm mời nước cô, vì chẳng ai có bài gì đăng. Nhãn quang biên tập cô Hảo làm tôi nể. Trong nhóm tôi có người đã lấy truyện người khác đem nộp. Bốn truyện, một của anh ta còn lại đều đi xin. Điều này cô đã nhận thấy khi đối chiếu chữ trong văn. Chuyện về anh chàng này, tôi và lớp tôi điều biết và im lặng. Cô Hảo không biết nhưng “cảm” được. Một điều bất thường như hai nét chữ trên một trang giấy. Như lo ngại bại lộ, anh chàng kia nói rằng “Hai truyện đầu em viết thời trước khi vào học, hai truyện sau viết năm cuối.” Cô Hảo chỉ gật gù, hẳn cô vẫn thấy sự bất minh vì nhiều lúc hỏi về hai truyện đi xin, anh này vẫn ấp úng. Nhưng rồi, anh chàng này cùng một cô trong nhóm cũng xong bản thảo sớm hơn tôi. Tôi mắc kẹt lại vì những lỗi quá nhiều, dày và tổ bố. Ngoài mấy cú điện cô Hảo gọi, tôi vẫn phải in lại bản thảo để đến gặp cô lần sau chót. Chính trong thời gian này tôi phải vất vả nhất. Việc sửa, khi có góp ý vốn không mất nhiều thời gian, thế nhưng, tôi lại mất quá nhiều vào việc sửa. Bởi, tôi đã phải đọc, đánh giá lại bằng không chỉ nhãn quan cô Hảo. Một chữ, dù được cô Hảo sửa tôi vẫn phải nghĩ mãi xem ngoài từ của cô còn có từ khác thế mà vẫn phải của tôi không. Thay thế, phá triệt và cải tổ lại từng truyện một. Rõ ràng ngôn từ lúc đấy của tôi còn quá non yếu, vụng về và lằng nhằng. Chính tôi lúc này, khi đọc lại bản thảo thời gian đấy còn thấy phải sửa nhiều hơn thế. Tôi có kể việc này cho bọn bạn trong lớp và nhận được những tràng cười thỏa thê. Tiếng cười, là sự nhạo báng vì họ coi rằng bản viết của tôi tan nát là phải. Ai dễ tính thì bảo tôi “Cứ sửa theo cô.” Tôi đáp “Không hoàn toàn.” Tôi sẽ sửa theo dấu gạch của cô Võ, nếu thấy cần thiết phải vậy. Tôi là kẻ ngang ngạnh và không bao giờ thay đổi theo người khác, trừ khi cần thiết phải thế. Một anh cùng lớp bảo tôi “Mày cứ quan trọng, làm nhanh còn đi chơi. Viết lắm mệt người. Đời còn dài.” Tôi lắc, bỏ về trong khi họ đang nài tôi ở lại dự tiệc tối ngoài sân thượng. Quá lâu rồi, tôi vốn không tự đồng hóa mình vào những người cùng lớp. Họ thường bảo tôi lập dị. Bởi tôi không thường rượu chè thâu ngày tháng, như họ, không đào hoa cặp kè nhiều cô gái/chàng trai cùng lúc, như họ, không bao giờ bị bắt quả tang khi đang ân ái trong phòng kí túc, như họ, không mua sách có chữ kí theo phong trào rồi đem chính cuốn sách đấy kê chân bàn, lót giường, như họ, và càng không hằn học, đâm lưng nhau do đố kí văn tài, như họ. Tôi không nghĩ tôi lập dị hợn họ, chỉ là tôi khác họ. Vậy thôi.

Trong những nhóm bảo vệ tốt nghiệp thì nhóm tôi có vẻ nhọc nhất. Phải in đi in lại, sửa đi sửa lại nhiều lần mới xong. Nhóm khác, chỉ đến một, hai lần để gửi và nhận bản thảo về. Rất hiếm có sự biên tập quá mạnh như của cô Hảo. Mực đỏ dành viết những lời khen. Thơ, hay văn đều thế cả. Hoặc, nếu nhóm nào quá kém thì cũng chỉ bị chỉ trích cửa miệng. Lúc đặt bút phê, chỉ đọc thấy những lời tiếc nuối vì chưa đến, kèm theo lời động viên mang tính tuyên huấn. Trong lần gặp cuối cùng ở quán café sát hồ Giảng Võ. Lần này, là lần sửa bài cuối cùng. Cả nhóm ngồi chung bàn để nghe những lời phê cuối cùng. Tất cả đã xong xuôi. Dù chỉ bước đầu, tạm coi là thế. Tôi hỏi cô Hảo “Em nghe các bạn khác kể rằng, mấy thầy cô họ nhận dễ tính. Em thấy cô thật sự khắt khe quá, dù điều đấy là tốt.” Cô Hảo vẫn cười. Mỗi lúc nói, cô thường cười nhẹ. “Cô làm hết trách nhiệm của mình thôi. Vì là năm cuối cùng, nên cô muốn tạo một mặt bằng tốt nhất cho các em. Những lỗi mà các em mắc. Lớn thì cô đã sửa, nhỏ cô cũng đã sửa. Chẳng phải cô quá khắt khe, đấy vẫn là trách nhiệm của cô, vì khi gửi báo hay ra sách chẳng bao giờ họ sửa giúp em những lỗi quá vặt thế này đâu.” Cuộc gặp khá lâu, từ bốn giờ chiều đến gần bảy rưỡi tối. Nhóm ba người, một đã về trước. Tôi và cô bạn đi cùng ở lại. Cô Hảo có hỏi tôi rằng có trách gì cô không khi cô quá mạnh tay. Tôi bảo “Không cô ạ, dù em hơi choáng. Đây mới thực sự là trả bài sáng tác định kì. Lời của cô thẳng thắn, thật và cần thiết như sự thật vậy.” Cô Hảo nói với tôi “Cô mất nhiều thời gian với em hơn các bạn khác. Những gì cô góp ý thì trong bài cả rồi. Những truyện của em viết đều đứng được, nhưng không phải vậy là dừng. Em có một tố chất hiếm, và cần phát huy. Vứt những cái lởm khởm, thừa thãi thì em sẽ rất khá.” Tôi ghi nhớ lời của cô Hảo, đến cả lúc này. Cuối buổi, một người nhóm khác đến để gửi cô Hảo bản thảo, để cô đọc và có câu hỏi phản biện. Cô bạn mang theo một túi quà, đủ lớn để ai cũng thấy. Bản thảo cô Hảo nhận, quà thì không. Lời cô Hảo : “Em ạ, muốn làm việc gì chăng nữa, phải sống sạch trước đã.” Cũng lúc đấy, tôi nhớ ngày đầu tiên qua nhà gửi cô Hảo bản thảo. Tôi mang theo một cân cam, và cô Hảo đã bắt tôi mang về với lí do “Cô giúp các em không phải vì quà.”

Bản thảo tôi gửi đến chỗ nhà văn Khuất Quang Thụy không có một lời chê. Tôi cũng không nhận được câu hỏi phản biện nào. Mực đỏ đã dành viết những lời khen. Buổi bảo vệ rồi cũng xong. Không một ai phản biện tôi hết. Mọi sai sót, cô Hảo đã bổ khuyết và bản thảo của tôi hoàn mỹ tuyệt đối.

Một năm sau, tôi có ra một tập truyện. Tựa là “Hóa Trang” in ở nhà xuất bản hội nhà văn, Tạ Duy Anh biên tập và viết giới thiệu. Tôi mang sách tặng cô Hảo. Tôi và cô Hảo đã có cuộc tái ngộ thật vui. Lần này cô Hảo cũng nói về lần bảo vệ tốt nghiệp. Cô đánh giá về lớp tôi. Rằng, lớp tôi có hai người cô Hảo xét ổn. Một, là lớp trưởng cũng là thủ khoa. Theo lời cô thì anh này, đã sạch nước cản và rất khôn ngoan khi chọn lấy con đường an toàn và an phận, điều này sẽ hạn chế đi sự bứt phá, cô tiếc. Người nữa, là tôi. Cô Hảo vẫn chưa quên nói tôi có “tố chất hiếm”, cô nói thêm, rằng tôi đã dám đào vào những trầm tích dưới đền thờ, dù còn chút do dự, cô vẫn chưa quên đã sửa ngôn từ tôi vất vả thế nào, và theo cô, chỉ cần sửa được lỗi sơ đẳng này, bút lực tôi sẽ tiến ngày càng xa, cô mừng. “Cầm bút, không phải để viết cho khuây. Nhà văn, thực sự phải góp được tiếng nói của mình vào xã hội. Bất công còn, nhà văn còn.” – Đấy là lời cô Hảo và tôi nhớ.

Trong lần gặp đấy, tôi đã hỏi cô Hảo về tập sách “Ngồi hong váy ướt của cô.” Tập sách không được cấp phép trong nước vì lí do “Nhạy cảm” Tôi hỏi thử cô còn cuốn nào không. Cô Hảo lắc, vì ngay đến chính cô còn chưa được chạm vào. Hẳn cuốn sách bị cấm đem về nước. Cùng với “Dạ tiệc Quỷ” đây là cuốn thứ hai của cô Hảo không được cấp phép. Vẫn lí do “Nhạy cảm” Cô Hảo dường như đang viết một cuốn, dài với chủ đề lịch sử. Cô Hảo sẽ vẫn viết, dù lưỡi kéo kiểm duyệt đã mẫn cảm đến mức luôn ngoác rộng lưỡi với cái tên Võ Thị Hảo.

Giờ, tôi đã khó có thể gặp được cô Hảo. Vì công việc, và vì con đường cô chọn không dành chỗ cho những tán ngẫu tào lao. Ngày trước, cô Võ bảo tôi có trách gì cô khi đã biên tập bản thảo tôi tan nát như vậy không. Tôi nghĩ tôi phải trách mình. Lúc trước, và lúc này. Tôi đã không đem những sáng tác tốt nhất của mình đặt vào tay cô Hảo. Ngay đến tập sách tặng, tôi cũng đã nhân nhượng chọn những truyện làng nhàng để in. Tôi từng hẹn cô mười năm, kể từ thời điểm tặng sách. Ngày gặp lại, tôi sẽ tặng cô cuốn sách khá nhất, được viết ra với tất cả những gì tôi có. Dù được in hay không, tôi cũng sẽ đem đến (dạng bản thảo), tặng như sự tri ân và biết ân đối với cô. Giờ, chưa đến mười năm tôi đã xong. Một tập bản thảo hoàn chỉnh, khá nhất tính đến thời điểm này. Tôi không chắc sẽ viết thêm tập truyện nào khá, phá bỏ được tập này. Tôi không liên lạc được với cô Hảo. Đấy là điều tiếc nuối nhất của tôi. Cũng đây là điều tôi luôn trách mình khi không thành thật, gửi cô những truyện khá nhất trong thời gian hướng dẫn tốt nghiệp.

Chỉ một điều, tôi tự an ủi mình. Tôi là học trò xuất sắc nhất trong số những học trò được cô giảng dạy ở khoa viết văn (Trường Nguyễn Du xưa và khoa viết văn–báo chí bây giờ) Số học trò còn lại, đã từ bỏ nghiệp văn. Họ tiến thân bằng nhiều con đường, phần lớn bắt đầu từ khóa học “Cảm Tình Đảng”. Ai còn viết văn thì chọn lối viết mơ màng “vô thưởng vô phạt”, tụng, ca những chiến công thời Bác Hồ. Một học trò, luôn vỗ vai nhận mình là con cháu Phù Đổng Thiên Vương đã phản bội cả Tứ Bất Tử khi đã tuyên bố trên Facebook “Nghe truyện Nữ Oa vá trời, em cứ thường tưởng tượng,ngày xưa khi lấy đất đá ở TQ để vá trời, bà Nữ Oa để rơi vãi và tạo thành quần đảo Hoàng Sa,Trường Sa như bây jo. Có lẽ vì thế nên bây jo người TQ đang lấy lại phần đất của mình... Ko biết iem tưởng tượng thế có dc k các "Thầy"? Mọi ng cùng tưởng tượng đi ạ,biết đâu laik đc in trong sách giáo khoa chứ chả chơi.hehehe” (nguyên văn không sửa một dấu).” Bản thảo, thứ tôi dành tặng tri ân cô Hảo, tôi sẽ giữ bên mình. Tôi mong ngày được gặp lại cô để cung kính hai tay dâng cô, với lời nói “Những gì em có là thành quả của người, my Sensei.”



19/5/2015

Tru Sa



Đã Đăng Trên Da Màu

Meo meo


Mỗi năm có hàng triệu video mèo được đăng tải lên mạng với hơn 20 tỷ lượt xem, nhưng có một điều ít ai biết là các video đó còn có thể giúp giảm stress và tăng cường sự hạnh phúc.



Số liệu thống kê cho thấy, chỉ trong năm 2014 đã có tới 2 triệu video về mèo được đăng tải lên dịch vụ chia sẻ video trực tuyến. Các đoạn video này đạt được số lượt xem rất lớn, tới 26 tỷ lượt. Thậm chí còn có những con mèo khá nổi tiếng, trở thành ngôi sao như Grumpy Cat hoặc Lil BUB và người ta đã lập hẳn một fanpage, fanclub để cùng nhau yêu thích những chú mèo này. Trước hiện tượng này, phó Giáo sư Jessica Gall Myrick tại Đại học truyền thông Indiana đã tìm hiểu động lực đằng sau trào lưu yêu thích mèo trên mạng xã hội.

Cuối cùng, cô phát hiện rằng, những đoạn video về loài mèo có ảnh hưởng sâu sắc tới cảm xúc của người xem.

Cô cho biết: “Một số người có thể nghĩ rằng xem video mèo trên mạng không phải là một chủ đề đủ nghiêm trọng để nghiêm túc nghiên cứu. Tuy nhiên, sự thật là hiện nay đang có rất nhiều người xem video mèo trên mạng. Do đó, nếu chúng ta muốn có hiểu biết sâu hơn về ảnh hưởng của Internet đối với từng cá nhân và cả cộng đồng, các nhà nghiên cứu không thể phớt lờ những đoạn video nữa”.

Trong nghiên cứu, phó Giáo sư Myrick và các đồng nghiệp đã thu thập dữ liệu lấy từ kết quả thăm dò trên mạng xã hội Facebook bằng kỹ thuật “hòn tuyết”. Nghiên cứu này đã thu hút hơn 7.000 người tham gia đến từ nhiều nơi khác nhau, hội những người yêu mèo Lil cũng góp phần lan rộng cuộc khảo sát này. Đây là một cuộc khảo sát kéo dài 10 phút, bao gồm các câu hỏi xoay quanh chuyện nuôi thú cưng trong quá khứ và hiện tại, về cảm xúc của họ và đánh giá mức độ nhút nhát của họ, nhằm phục vụ cho nghiên cứu khác về ảnh hưởng của việc thường xuyên dùng Internet.

Khoảng 36% tình nguyện viên cho biết họ là “người yêu mèo”, và 60% cho biết họ yêu cả mèo lẫn chó. Đồng thời, các nhà nghiên cứu phát hiện rằng, những người dành nhiều thời gian cho thú cưng sẽ góp phần cải thiện tâm trạng và cảm xúc của họ theo chiều hướng tích cực. Quan trọng hơn, nhóm nghiên cứu nhận thấy cảm xúc tiêu cực sẽ giảm, trong khi cảm xúc tích cực sẽ được tăng lên sau khi người dùng xem video mèo trên Internet.

Kết quả này đã được công bố trên tạp chí Computers in Human Behavior.

Trước kết quả đầy bất ngờ này, giảng viên đại học New South Wales, Úc, Lisa Williams cho rằng, nghiên cứu lúc đầu có vẻ buồn cười nhưng lại mang tới phát hiện vượt ngoài mong đợi. “Đây là một nghiên cứu rất thông minh. Tôi nghĩ các nhà nghiên cứu có thể sử dụng các giả thuyết phổ biến để lý giải sự cải thiện cảm xúc sau khi xem video mèo”.

Tiến sĩ tâm lý học Owen Churches tại Đại học Flinders thì nghĩ rằng, đâu là một nghiên cứu quan trọng và kịp thời. “Những con mèo trên Internet là một phần của thế giới đã được tạo ra cho chính chúng ta và giờ đây, các nhà tâm lý học đã phát hiện ra một hiện tượng tâm lý học quan trọng của thế giới”.

Mặt khác, nghiên cứu còn cho thấy, những người từng nuôi mèo hoặc chó đều là những khán giả thường xuyên của video mèo trên Internet. Hơn nữa, đây đều là những người được đánh giá là khá nhút nhát và họ dành nhiều thời gian hơn để xem video mèo. Ngược lại, những người được cho là có cảm xúc ổn định dành ít thời gian hơn để xem các nội dung video mèo. Tuy nhiên, không có bằng chứng đáng kể cho thấy họ là những người hướng ngoại, ngay thẳng, cởi mở hoặc tốt tính.

Dù vậy, các nhà khoa học thừa nhận rằng, nghiên cứu lần này vẫn chưa đạt được tính phổ quát do các tình nguyện viên chủ yếu là nữ và những người yêu mèo. Do đó, họ hy vọng sẽ thực hiện được nhiều nghiên cứu khác với mẫu ngẫu nhiên nhằm hình thành kết luận vững chắc hơn. Dù vậy, họ cho rằng video mèo có thể là công cụ hữu ích cho những người yêu mèo, giúp họ tìm được niềm vui, giảm stress và thậm chí là hình thành nên liệu pháp giảm stress trực tuyến bằng mèo.

Truyện ngắn đọc và suy ngẫm ( Phần 1)

Nghỉ lễ

Cha nó xuôi ngược buôn bán trên chiếc ghe nhỏ để lo cho nó ăn học. Xong đại học, nó ở lại thành phố.
Tết vừa rồi, tiễn nó đi, ông dặn: “Con đi làm, ít về. Cha mẹ nhớ lắm. Nhưng ráng… đến dịp lễ rảnh con về thăm cha mẹ”.
Nó hứa.
Lễ đến, ông hớn hở chờ nó về. Nó điện thoại bảo không về được vì sinh nhật bạn gái.
Nghe xong, ông trầm ngâm, lát sau nói với mẹ nó: “Vậy là tết thằng nhỏ nó mới về. Còn đến bốn tháng nữa…”

Ngày cưới của cha

Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn 200 cây số đường quàn quả các thứ lo đám cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến tôi đám cưới ba lo lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo...
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba đi thêm bước nữa, ngày cưới của ba, cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng mặt...
cha mẹ

Lòng tin

Xe ngừng…
- Mận ngọt đây!...
- Bao nhiêu tiền bịch mận đó?
- Dạ 2000.
- Hổng có tiền lẻ!
- Để con đổi cho!
Cái bóng nhỏ lao đi. Năm phút, mười phút…
- Trời! đồ ranh! Nó cầm 5000 của tui đi luôn rồi!
- Ai mà tin cái lũ đó chứ!
- Bà tin người quá!...
Xe sắp lăn bánh… Cái bóng nhỏ hớt hải:
- Dì ơi! Con gửi ba ngàn. Đợi hoài người ta mới đổi cho

Lời hứa

Tết, anh chở con đi chơi. Về nhà, thằng bé khoe ầm với lũ bạn cùng xóm. Trong đám trẻ có thằng Linh, nhà nghèo, lặng lẽ nghe với ánh mắt thèm thuồng. Thấy tội, anh nói với nó: “Nếu con ngoan, tết năm sau chú sẽ chở con đi chơi”. Mắt thằng Linh sáng rỡ.
Ngày lại ngày. cuộc đời lại lặng lẽ trôi theo dòng thời gian.
Thoắt mà đã hết năm. Lại tết. Đang ngồi cụng vài ly với đám bạn thì thằng Linh cứ thập thò. Vẫy tay đuổi, nó đi được một chốc rồi lại lượn lờ. Cáu tiết, anh quát nó. Thằng Linh oà khóc nức nở. Tiếng nó nói lẫn trong tiếng nấc: “Chú hứa chở con đi chơi…cả năm qua con ngoan…không hư một lần nào…”

Lời cuối

Chuông điện thoại reo vang, giật mình, như cái máy, tay bật đèn đầu giường, mắt nhìn đồng hồ: 12 giờ 20 đêm. Chờ đến tiếng thứ ba mới nhấc điện thoại. Giọng thằng em từ quê nhà lạc lỏng, buông xuôi :
- Má xấu quá rồi, không còn biết gì nữa! Anh nói với Má vài tiếng đi!!
Tôi tuyệt vọng :
- Má đâu còn nghe được!?
Thằng em nài nỉ :
- Anh nói với Má vài tiếng đi, Má còn chờ anh đó!!
Tôi nghẹn ngào trong điện thoại như một lời tạ tội :
- Má ơi, con không về kịp, thôi Má hãy đi đi, đừng chờ con nữa.
Mười lăm phút sau, chuông điện thoại lại reo vang, giọng thằng em não ruột: "Má đã ra đi!"
tình cha nghĩa mẹ


Ba

Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghĩ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.

Câu hỏi

Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang, không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi! Dạy hát cho tụi con đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi , cô dạy cho tụi trẻ bài Đi học về .
- Hát theo cô nè, "Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen..."
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ….!
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

Vị phở ngày xưa

Ngày bé, anh học trung cấp về nghĩ hè, đưa em lên thị trấn huyện chơi. Anh mua một tô phở mậu dịch ba hào hai, em ăn sao mà ngon thế. Hỏi anh sao không ăn. Anh bảo không đói, thật ra anh không còn tiền.
Anh không thi vào đại học mà học trung cấp để nhanh đi làm giúp em ăn học.
Sau đó em được đi du học. Em đã đi nhiều nơi, ăn nhiều món ăn đặc sản, nhưng không có món nào ngon bằng tô phở mậu dịch năm ấy.

1.- Nồi cá bống kho tiêu

Ba mươi tuổi đầu, lận đận chiến chinh, chưa kịp lấy vợ thì trời sập. Đi tù. Mẹ thăm nuôi 6 tháng một lần. Quà chỉ có nồi cá bống kho tiêu và nước mắt thương con. Được 3 năm thấy mẹ già đi, tóc bạc phơ. Thương mẹ, hắn bảo mẹ đừng lên thăm nữa. Nhưng đến kỳ thăm lại đi ra đi vào, trông ngóng mẹ. Suốt hai năm không thấy mẹ lên thăm.

Được tha, về nhà mới hay khi mẹ về gặp mưa bị cảm nặng trong lần thăm nuôi sau cùng và đã qua đời hai năm rồi. Giỗ mẹ, hắn đi chợ mua cá bống về kho tiêu. Giỗ xong bưng chén cơm và đĩa cá bống kho tiêu cúng mẹ xuống ăn, hình như có vị mặn của nước mắt.

2- Mẹ và Con

Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.

Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn. Con khóc.


mẹ con

3- Ba và Con

Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như hai năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba, rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
- "Có dư đồng nào không con?".
Tôi đáp:
- "Còn dư bốn ngàn ba ạ".
Ba nói tiếp:
- "Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa".
Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.


Sưu tầm

Chuyện tình 1 hacker (phần 2)

Một ngày nọ
….
Tôi đi đám cưới người bạn thân
số ông trời hay trêu người
lại gặp cô
ngồi bên bàn họ nhà gái
Hình như cô có nhìn thấy tôi thì phải
tôi cảm thấy thế
nhưng tôi cố tránh đi
suốt hôm đó ko ăn ko uống đc gì (thức ăn ngon bỏ cha, nai nướng-đặc sản rừng mới đau)
Rút lui đường sau
tôi về trc
Đến hôm sau
thằng bạn trách sao mày về sớm, sao ko ở lại với tao đến phút cuối
tôi chỉ ậm ừ ko giám nói sự thật
Sau đó một tuần
Thằng bạn mời tôi đến nhà ăn chơi sau khi nó đi tuần trăng mật ở Hạ Long về
Khó mà từ chối đc (nó đến nhà lôi đi) miễn cưỡng đi vì sợ gặp phải cô
Đúng như tôi dự đoán
Có cả cô
Bữa tiệc chỉ vỏn vẹn có 20 người
và cô đã
….
Khác với tôi suy nghĩ
Là sẽ đc ăn bạt tai
Cô mỉm cười và lại còn ân cần với tôi nữa
điều đó làm tôi hơi khó hiểu
cô hỏi thăm và đặc biệt còn xưng em với tôi
Tôi cũng mừng là cô ko hận tôi
Sau đó
Cô xin tôi SĐT và thường xuyên nhắn tin
….
Những tin nhắn vô cùng thân mật của cô khiến tôi nghi ngờ
Liệu rằng cô có ý đồ gì
Chỉ trong vòng 3 ngày, inbox điện thoại tôi lên 210 tin
Một con số chưa bao h có
Với những cử chỉ thân mật của cô trong bữa tiệc hôm trc khiến tôi càng nghi ngờ
Cảm nhận thấy chuyện bất thường
tôi call cho cô hẹn cô ra cánh đồng ở ngoại ô hóng mát
Cô đồng ý
CÔ đến trễ hơn tôi 30′
Tôi hỏi ngya vào vấn đề liệu rằng cô có ý đồ gì
Cô cười, cười như cái hôm tôi gặp cô ở BV
Điều đó làm tôi nhớ lại rất nhiều
TÔi yêu cô, có lẽ đến lúc đó tôi mới phát hiện
Muộn, muộn rồi
Tôi lặp lại một lần nữa, cô bảo rằng tôi đã gây ra như thế với cô, chẳng lẽ nào cô ko đc phép trả thù
Đến lúc này tôi hiểu ra và đau khổ
Đau vì đã có lúc tôi lầm tưởng cô tha thứ, cô yêu tôi …

Tôi trả lời rằng
Nếu cô muốn trả thù, đừng làm như thế
Tôi thú nhận
là tôi yêu cô và tôi nói rằng, cô sẽ đc như ý muốn
tôi sẽ tự nguyện
nói rồi tôi bước đi
….
Tôi trở về nhà, hơi đau lòng mặc dù đã lường trc đc tình huống này xảy ra đến với tôi
Tôi nốc một lọ thuốc ngủ, hình như hơn 20 viên
Mê man rồi chìm vào trạng thái ko kiểm soát
cuối cùng tôi gục xuống
Tỉnh dậy, đầu tôi đau kinh khủng
Như búa bổ
Mọi thứ xung quanh mờ mờ
Tôi ko biết chuyện gì đã xảy ra nữa
Nhìn rõ dần và những người tôi nhìn thấy là các anh chị đồng nghiệp
Sếp lớn sếp nhỏ có cả nhưng nhìn quanh tôi vẫn ko thấy cô
Cũng hơi buồn
Tôi đc biết, tôi đã hôn mê hai hôm rồi
hôm đó chính là sinh nhật tôi
các anh chị đến mừng sinh nhật
Và thấy tôi bất tỉnh cùng đống thuốc
đã kịp thời đưa đến bệnh viện
các anh chị bảo rằng nếu chỉ bị sốc thuốc thì ko sao
nhưng tôi bị chấn thương tâm lý
Và từ đó
Tôi sống khép lặng, ngồi co ro một chỗ
Nhớ cô và hối hận
Rồi tôi đc đưa đến trung tâm phục hồi tâm lý
Ở đây, tôi gặp Linh, linh bị trầm cảm, là vì gia đình
Tôi ko dám kể cái qá khứ của tôi cho linh
Dần dần tôi thân với linh
Và cả linh và tôi đều có tình cảm với nhau
Ra viện
tôi xin chuyển về viện khoa học hình sự
Để tìm một cuộc sống mới
để khỏi bắt gặp những ánh mắt soi ngó
Nhưng ông trời ko để yên con người
Linh có người mới
Điều đó khiến tôi như thằng điên
Nguyên một tuần
tôi chìm trong rượu
Tôi nhớ lại ngày xưa
Và…
chuyện tình một hacker

Đọc thêm »