Friday, 31 January 2014

Chơn Nguyên


BÙI GIÁNG 
VÀ NHỮNG CHUYỆN CHƯA KỂ

Một cặp kính trắng với sợi dây vòng ra sau cổ, năm ba con khỉ nhảy tung tăng trên vai, trên đầu, tóc tai rối rắm, áo quần cái dài, cái ngắn, kiểu đàn ông, đàn bà, đầy màu sắc sặc sỡ …đây là dáng người anh Bùi Giáng chúng ta thường gặp trên những nẽo đường Sài Gòn năm 1975 …


Sau năm 1975 , anh Bùi Giáng về ở chung với chúng tôi trong nội xá viện Đại học Vạn Hạnh cũ (222 Trương Minh Giảng, nay là Lê Văn Sĩ). Vào thời điểm này, Đại học Vạn Hạnh không còn hoạt động, nên nội xá chỉ còn một số ít người ở lại với Hòa thượng Viện trưởng Thích Minh Châu. Chúng tôi quản lý chung, chú Chơn Thuần đi chợ và thị giả cho Hòa thượng  Viện trưởng, anh Trần Châu phụ trách an ninh, anh Bùi Giáng thì nhận nhiệm vụ đi mua lương thực.
Vào thời đó, mỗi hộ đều có một cuốn sổ lương thực. Anh Giáng giữ  sổ cẩn thận và đảm trách công việc đi mua lương thực rất chu đáo. Trong khoảng thời gian ở chung anh chưa một lần bỏ công việc. Chỉ khi nào hợp tác xã bán khoai sắn hay những loại lương thực giá rẻ, anh mới mua rồi đem phân phát cho những người nghèo. Nhiều khi thấy anh vác bao những gạo 10kg hay 20kg lên cầu thang, chúng tôi ái ngại, xuống vác giùm, nhưng anh không chịu. Sau mỗi lần buông gạo trên vai xuống, dường như  anh vui hơn, khỏe hơn và tỉnh táo vô cùng, lạ thật!
Anh Giáng rất thương người. Nhiều lần anh xin chúng tôi tiền, đi rảo quanh chợ, cho những người nghèo khó mà anh đã theo dõi và biết rỏ về hoàn cảnh khó khăn của họ. Có lần anh muốn giúp người nào đó quá khó khăn, túng thiếu với số tiền nhiều nhưng không dám xin tiền chúng tôi nên anh vào phòng gom quần áo, sách vở của chúng tôi đi bán ở đâu không biết. Hai ba ngày sau mới về, như  một người biết lỗi, anh len lén vào phòng, ngồi im trong một góc giường. Thấy bộ dạng của anh, chúng tôi không còn giận nữa, nhưng vẫn làm nghiêm hỏi:
- Anh lấy quần áo, sách vở của tôi phải không?
- Phải
- Để làm gì?
- Giúp người
- Tại sao anh lấy đồ vật của người ta mà còn kỳ thị địa phương?
Anh ngạc nhiên hỏi lại:
- Cái gì?
- Áo quần, sách vở của chúng tôi để chung với anh Châu. Anh Châu đồng hương Quảng Nam với anh, nên anh chỉ lấy áo quần, sách vở của tôi, còn của anh Châu thì không lấy thứ  gì cả, kỳ thị địa phương chứ  gì nữa?
Anh phì cười:
- Không phải đồng hương, đồng khói gì cả, chỉ vì thằng Châu sinh viên nghèo, lấy của nó tội.
Rồi sau đó, Viện Đại học Vạn Hạnh được sử dụng làm Trường Đại học Sư phạm, chúng tôi dời về 716 Nguyễn Kiệm, quận Phú Nhuận. Khi về nơi đây, anh Giáng không về theo. Anh đi đâu không rõ. Hơn nữa năm sau, anh mới trở lại. Anh lặng lẽ đi vào phòng chúng tôi, đặt lên bàn một nải chuối chín vàng rất đẹp và một lá thư rồi lặng lẽ đi như  đã đến. Chúng tôi xúc động vì lâu ngày mới gặp lại anh, và ngạc nhiên vì cử chỉ khác thường của anh . Chúng tôi trân trọng đặt nải chuối lên cúng Phật và cầm lá thư đọc:
“ Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ
Hồng sơn, sơn hạ Quế giang thăm”.
Không biết hai câu thơ này anh làm hay anh trích dẫn của ai, nhưng đọc xong chúng tôi lặng cả người vì tình cảm nồng hậu của anh.
“ Ta có tấc lòng chưa ngõ được,
Dưới chân núi Hồng, sông Quế mãi sâu”.
Sau đó , anh thường xuyên lui tới với chúng tôi, nhiều khi ở hai ba tháng liên tục, rồi đi đâu đó nữa tháng mới trở lại. Một lần, anh trở về với tiếng chó sủa, tiếng kêu inh ỏi của bầy chó, anh kêu chúng tôi ra ngồi dưới gốc cây hoa hậu để nói chuyện. Anh cho biết, anh mới từ Long An về sáng nay, ghé chợ nhỏ Phú Nhuận, nhâm nhi cốc nhỏ cho ấm bụng. Nhưng nghe tiếng kêu của bầy chó và bộ dạng quen thuộc của anh, lũ nhỏ bán bánh kẹo quanh chợ liền tụ tập quanh anh khá đông. Anh đọc thơ, nói đủ thứ chuyện cho bọn trẻ nghe. Chúng mải mê theo anh nên quên cả bán buôn. Thấy trưa rồi, anh mới nói:
- Trong tụi bây, đứa nào làm được hai câu thơ thật hay, tau sẽ mua toàn bộ bánh kẹo, nếu không được tất cả phải đi bán nghe chưa.
Sau một đỗi, có đứa nhảy ra trước mặt anh và nói:
-  Thật không bác?
Rồi chẳng cần anh trả lời, nó ứng khẩu đọc liền:
“ Sáng nay bán ế quá chừng,    Vì nghe bác Giáng nói khùng quên đi”.
Thế là bao nhiêu tiền trong túi, anh đem cho hết bọn trẻ.
Mỗi lần hết tiền, anh thường tìm đến chúng tôi; và lần này…kể xong chuyện, anh tặng chúng tôi hai câu thơ:
“Đến thăm sư phụ Chơn Nguyên,   Trầm tư vô tận ưu phiền tái lai”.
Sau khi đưa tiền cho anh trả tiền rượu và tiền xích lô, chúng tôi gởi tặng lại anh hai câu thơ:
“Nghe tin sư phụ thở dài,   Đến đây Bùi Giáng đòi hoài tiền xe”.
Anh nhận tiền và khoái chí cười to.
Anh Bùi Giáng gọi chúng tôi với đủ loại danh xưng, như trong tờ giấy chép thơ tặng chúng tôi, anh ghi:
“Kính gửi sư phụ, Đồng chí, Đại ca Thích Chơn Nguyên:
Anh vẫn tưởng đầu đường thương xó chợ,  Có ai ngờ xó chợ cũng thương nhau”.
Một hôm có người rũ anh về lục tỉnh chơi, anh mãi vui dưới đó hơn ba tháng mới trở lại; chắc là nhớ thiền viện Vạn Hạnh lắm, nên mới sáng tinh mơ, anh đã đến Viện để đưa tờ giấy:
“Kính gửi: Thầy Minh Châu
Thầy Chơn Thiện
Thầy Chơn Nguyên
Kính dâng Vạn Hạnh một tờ
Kể từ vô tận bất ngờ tái lai”.
Chuyến đi anh quá phung phí sức, nên đến Viện vài hôm, anh ngả bệnh. Chúng tôi săn sóc và tẩm bổ anh cả tháng mới hồi phục, vừa khỏe xong là anh lại đi. Trước khi đi anh để lại bài thơ:
“Thầy vui như thể thiên thần,
Con buồn như thể tuyệt trần bấy nay.
Thầy vui Vạn Hạnh bấy chầy,
Con buồn chết đứng giữa ngày phù du”.
Sau đó, vắng anh thời gian khá lâu, mới biết được anh về ở với người cháu sau lưng chùa Liên Ứng. Chúng tôi đến thăm anh vào một đêm rằm, trăng đổ đầy khu vườn anh ở, mới gặp nhau chưa kịp mừng, anh hỏi như kẻ lạ:
- Đi đâu đó?
- Vì hoa nên phải đánh đường tìm hoa.
Câu trả lời làm anh vui, phấn khởi như ngày tháng quen cũ. Anh đọc đủ loại thơ, với nhiều giọng, kể cả giọng Quảng “Nôm”của anh.
Trước khi ra về, anh đưa cho chúng tôi một bài thơ của Lý Bạch, anh nói bài thơ này có tư tưởng gần với giáo lý nhà Phật; về dịch xong đưa lại cho anh xem. Nghe anh nói, tôi ngại, đâu dám múa may trước một người cao vời vợi về thơ ca cũng như chữ nghĩa, hơn nữa chúng tôi chưa từng làm việc này một cách nghiêm túc. Thỉnh thoảng, chúng tôi cũng có dịch thơ Đường, nhưng bài nào thích thì dịch, rồi đọc bạn bè nghe cho vui mà thôi. Hôm nay, anh lại nhờ, nhờ một cách quá trân trọng, vì thế chúng tôi không thể từ chối. Bài thơ của Lý Bạch như sau:
NGHI CỔ
Sanh giả vi quá khách
Tử  giả vi quy nhân
Thiên địa nhất nghịch lữ
Đồng bi vạn cỗ trần
Nguyệt thổ không đảo dược
Phù tang dĩ thành tân
Bạch cốt tịch vô ngôn
Thanh tùng khởi tri xuân
Tiền hậu cánh thán tức
Phù vinh hà túc trân
Đọc xong nguyên tác, chúng tôi ngại việc dịch không chuyên chở hết ý của bài thơ, nhưng nặng tình với anh, chúng tôi đem về dịch:
THEO DẤU CHÂN XƯA
Sống là như khách qua đường
Chết là trở lại quê hương của mình
Đất trời quán trọ mông mênh
Nghìn năm cát bụi tâm tình đớn đau
Thời gian có đợi ai đâu
Đâu xanh hôm trước nay màu củi khô
Ngổn ngang xương trắng ngẩn ngơ
Hàng tùng xanh thẳm đâu ngờ xuân sang
Trước sau là tiếng thở than
Cuộc đời hư huyển giàu sang làm gì?
Gửi anh bài thơ dịch. Chưa gặp lại anh, để nghe ý kiến, thế mà anh không còn nữa! Nhưng biết đâu, việc dang dở này là cái cớ để anh thêm lần nữa: “Ngã hữu thốn tâm vô dự ngữ”.
Phải không anh Bùi Giáng?!

Về quê ăn tết


Ai chẳng có một miền quê để mà thương, mà nhớ… Đi qua những vui buồn năm tháng, càng khao khát được trở về dưới mái nhà có mẹ cha và nhớ thương đong đầy.
Người ta thường nói, chỉ trẻ con mới thích Tết, và ai cũng lưu giữ trong trái tim một thời tuổi thơ đầy ắp những kỷ niệm về ngày đầu năm xúng xính quần áo mới nhận tiền mừng tuổi. Lớn lên rồi, Tết trở thành chuỗi ngày lo toan, cơm áo gạo tiền, bộn bề những sắm sửa lễ nghi.
Nhưng không hiểu sao, ngay cả khi đã bước qua cái thời trẻ con hồn nhiên vô tư lự ấy, lòng tôi vẫn cứ háo hức chộn rộn mỗi khi thấy ngoài kia mùa xuân gõ cửa.
Đến nỗi, những ngày tháng Chạp, chôn chân giữa dòng người chật cứng, đủ thứ âm thanh kêu ca về tắc đường khói xe dội vào tai, tôi vẫn hít hà thấy lẩn quất đâu đó thứ hương vị đặc trưng ngày Tết, xao xuyến đến lạ thường.
Từ cái thuở cả mấy ngày gần Tết không dám đi đâu, quanh ra quanh vào ngắm nghía bộ quần áo mới mong cho mau chóng đến sáng mùng 1 để mặc, đến khi biết soi gương, thấy má ửng hồng vì cậu bạn cùng lớp ngấp nghé đợi đầu ngõ, ngăn trái tim nào cũng chật cứng những kỷ niệm là kỷ niệm.
Bây giờ, túm năm tụm ba với mấy đứa bạn, câu chuyện nào mà bắt đầu bằng cụm từ ‘ngày bé tao thường hay’…là thể nào cũng từng ấy cái miệng tranh nhau kể về ti tỉ thứ hồi ức những ngày còn thơ.
Thôi thì từ lúc quăng cái cặp sách vào góc nhà, bắt đầu chuỗi ngày ‘ăn Tết’, đến khi mặt mũi méo xệch tiếc nuối vét nốt chút bánh kẹo còn sót lại nhét vào túi quần tiếp tục chinh chiến với sự nghiệp học hành, bao nhiêu cái Tết là bấy nhiêu điều để kể.
Tôi còn nhớ như in cái cảm giác đôi bàn tay bé xíu bấu chặt vào gấu áo mẹ cho khỏi lạc giữa phiên chợ quê ngày giáp Tết những người là người. Mua xong tất cả những lá dong, mộc nhĩ, đỗ xanh gạo nếp…bao giờ cũng đến phần hồi hộp nhất, ghé vào hàng quần áo cuối chợ.
Tôi cuống quýt mút 10 đầu ngón tay cho hết chiếc bánh rán mẹ mua, chùi vội bàn tay vào chiếc quần lơ lửng trên mắt cá chân để khỏi làm bẩn những bộ đồ tinh tươm treo đầy trên giá. Mẹ chẳng bao giờ hỏi tôi thích bộ quần áo nào, bởi cái thời cả năm mới được sắm sanh một lần ấy thì bộ nào chẳng thích. Chỉ cần sặc sỡ và hơi dài một tẹo còn mặc cả mấy năm cho khỏi phí là không để đâu hết niềm vui.
Về đến nhà là ríu rít cùng lũ trẻ con xem ông bà ngồi gói bánh chưng, xem bố mẹ tất bật đi ‘đụng’ thịt lợn với mấy nhà trong xóm. Cái không khí rộn ràng khắp cả ngõ xóm, người lớn nào gặp nhau cũng hỏi ‘ăn Tết có to không?’
Thế rồi chiều 30 Tết, mẹ nấu một nồi nước lá mùi thật to, thơm lừng, đổ vào chiếc chậu lớn tắm cho cả mấy anh em. Ngày thường thì lười tắm, vì mùa đông ở quê lạnh lắm, gió cứ hun hút như cắt da cắt thịt, nhưng chiều 30 Tết thì lạnh đến mấy cũng nhất định phải tắm bằng thứ nước thơm tho ấy, ngày bé nghĩ thật đơn giản, phải tắm sạch Tết mặc quần áo mới đẹp.
Điều làm tôi nhớ nhất là buổi chiều ngày cuối cùng của năm cũ. Sau khi chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, bánh chưng đã được vớt ra, sắp xếp gọn ghẽ trên bàn thờ Tổ tiên, mâm cỗ cúng ngày 30 cũng tươm tất, cành đào khoe sắc rực rỡ một góc nhà, bao giờ, bố mẹ cũng gom lá rụng đốt trong vườn chiều.
Thật lạ, cái mùi ngai ngái của đất, của đủ thứ lá rụng trong vườn ám ảnh tôi suốt cả thời thơ ấu. Vườn rộng, đủ thứ hoa trái bốn mùa, mỗi đợt gió ùa về kéo theo cả những chiếc lá rơi xuống phủ kín lối đi. Gom những lá ổi, lá chuối khô, lá nhãn, cỏ dại…rồi đốt cháy, tiếng lá cây bén lửa lách tách, mùi đặc trưng của từng loại lá bay lên trong khói chiều. Tôi nhớ như in, gương mặt bố mẹ sau lớp khói mờ, hằn những niềm thương…
Trưởng thành, cuộc sống lặp lại những chuỗi ngày lo toan như bố mẹ thuở nào, tôi mới biết vì sao người ta thường nói trẻ nhỏ mới thích Tết.
Cứ tưởng những tất bật hối hả của cơm áo gạo tiền cũng sẽ khiến tôi sợ hãi những cái Tết nhiều lo toan, nhưng thật lạ, cứ đến những ngày tháng Chạp, khi trên phố bắt đầu lác đác những đào, quất và đủ thứ lá gói bánh ngày Tết, là hoài niệm tuổi thơ và cái mùi ngai ngái ấy lại ùa về như nhắc tôi nhớ, nơi ấy, có bao người đang mong ngóng mình trở về.
Ai chẳng có một miền quê để mà thương, mà nhớ ai chẳng có những tháng năm xa xưa nằm gọn gàng trong ký ức. Càng trưởng thành, càng thấy thương đến thắt lòng dáng mẹ năm xưa cong người đạp xe trong buổi chiều no gió, mang về cho con bộ quần áo mới mà trên người chỉ mặc chiếc áo phong phanh. Lớn lên rồi mới khóc ướt cả giấc mơ khi ngày ấy bố đội mưa phùn lạnh buốt đi khắp các phiên chợ chọn mua một cành đào rẻ nhất, để con khỏi hỏi sao nhà người ta có mà nhà mình không có.
Đi qua những vui buồn năm tháng, càng khao khát được trở về dưới mái nhà ấm cúng, có ông bà, mẹ cha và bao nhiêu thương nhớ đong đầy. Những gương mặt hối hả ngoài kia, chẳng phải, cũng hằn rõ những háo hức sum vầy.
Tết này, tôi sẽ trở về nhà, ủ ấm bàn tay bằng thứ nước thơm của mẹ, hít hà căng lồng ngực mùi khói vương khắp vườn chiều của cha. Mong ngóng ấy, nhớ thương ấy gọi tôi trở về…

Hana Jang

Khắc họa góc nhìn ấn tượng về tình yêu theo phong cách digital art, nghệ sĩ người Hàn Quốc - Hana Jang đưa ra câu chuyện của một cô gái trẻ hẹn hò cùng một chàng trai giấu mặt trong những bong bóng vàng. Đó là một câu chuyện về sự rung động, tình cảm trong sáng, biểu cảm mãnh liệt và những đổ vỡ tổn thương... 

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 1
Những lần hẹn hò...

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 2
... nghĩ về mối quan hệ...

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 3
... và mơ mộng.

Trong tiếng Phạn, để chỉ tình yêu, người ta dùng từ "lubhyati" - có nghĩa là "mong muốn".

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 4
Suy nghĩ về tình yêu...

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 5
... có những lúc sẽ bay tới tận cung trăng.


Nhẫn đính hôn thường được đeo trên ngón tay áp út của bàn tay trái vì người Ai Cập cổ đại tin rằng, trong ngón tay này có "tĩnh mạch tình yêu", chúng chạy thẳng vào tim.

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 6


Mồ hôi là một trong những yếu tố quan trọng để thể hiện các cung bậc tình yêu.

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 7
Vòng tay ấm áp...

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 8
... nụ hôn lãng mạn.


Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, nếu một người đàn ông gặp một người phụ nữ trong những tình huống nguy hiểm thì tỷ lệ trúng "tiếng sét ái tình" sẽ cao hơn các trường hợp làm quen bình thường. 

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 9


Sau khi gặp mặt và nói chuyện với đối phương, phụ nữ thường chìm đắm trong tình yêu một thời gian dài, còn cảm xúc của đàn ông thường rơi về con số 0 sau khi rời mắt khỏi người đó.

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 10
Sẽ có những lúc đổ vỡ và tổn thương...

Tranh vẽ sáng tạo bật mí "tình yêu tuổi trẻ" sống động 11
Và đôi lúc, chúng ta phải để tình yêu của mình ra đi...

Hà Nội ngày mùng 1 Tết

gửi riêng cho CP
12:05:05 31/01/2014

Sáng mùng 1 Tết Giáp Ngọ 2014, Thủ đô Hà Nội  vắng lặng  trong ngày đầu xuân năm mới.

Không còn sự ồn ào, náo nhiệt thường thấy của một thành phố lớn, ngày mùng 1 Tết Giáp Ngọ 2014, Thủ đô Hà Nội yên bình trong sự tĩnh lặng, nhẹ nhàng. Những con phố rộng thênh thang, vắng bóng người.
Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 1
Sáng mùng 1 Tết, Hà Nội yên bình trong nắng xuân ấm áp.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 2
Những con phố vắng lặng.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 3


Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 5
Cầu Long Biên

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 6
Quảng trường Nhà hát lớn

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 7
hai cụ bà đứng nói chuyện

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 8

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 9
Thủ đô yên bình.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 10

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 11
Cột cờ Hà Nội.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 12
Chợ Đồng Xuân

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 13

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 14
Tháp nước Hàng Đậu.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 15
Khu vực Hồ Gươm .

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 16
Phố Huế

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 17

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 18

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 19
Phố Phan Đình Phùng

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 20

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 21
Những góc phố bình lặng của Thủ đô.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 22
Một con phố cổ lác đác vài bóng khách du lịch.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 23
Nhà thờ lớn Hà Nội.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 24
Hồ Gươm với tháp Rùa

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 25
Một vài người  đi trên cầu Thê Húc

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 26
Đôi vợ chồng già

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 27
Một số bạn trẻ lên phố chơi sớm
Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 28
Khu vực cổng chùa Quán Sứ.

Hà Nội sâu lắng, vắng lặng ngày mùng 1 Tết 29
Xe buýt nằm "nghỉ ngơi" trong ngày đầu năm.

Một cái nhìn khác

New York 1914 - Hà Nội năm 2014 

Itmagnicent đăng trên Buzzfeed 

1. New York 1914 có rất nhiều dây điện trên đường phố, Hà Nội năm 2014 cũng vậy.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 1

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 2


2. Những cậu bé đánh giày là điểm chung thứ 2.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 3

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 4

3. Cả hai nơi đều có những ông già hút thuốc trên vỉa hè, dù cách thức và thứ họ hút là khác nhau.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 5

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 6

4. Chợ hoa New York 1914 cũng sầm uất không kém chợ hoa Hà Nội 2014.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 7

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 8

5. Những người quét rác đều có mặt ở cả 2 nơi.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 9

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 10

6. Những người bán bánh mì cũng vậy.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 11

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 12

7. Những xí nghiệp may vá...

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 13

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 14

8. Trẻ con dù cách nhau cả thế kỷ nhưng vẫn cùng yêu thích một trò chơi: Nhảy dây.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 15

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 16

9. Và người New York cũng thích phơi quần áo bên ngoài như chúng ta.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 17

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 18

10. Họ cũng treo quốc kỳ vào những ngày đặc biệt.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 19

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 20

11. Một điều đáng buồn là những đứa trẻ không gia đình cũng là điểm chung.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 21

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 22
Mặc dù vậy, chúng ta may mắn hơn là hiện nay đã có rất nhiều tổ chức từ thiện và các nhà hảo tâm tìm cách giúp đỡ những đứa trẻ này.

12. Người New York 1914 "điêu đứng" vì kẹt xe, nhưng Hà Nội 2014 thì khác, tưởng tắc đường mà hóa ra là... không tắc.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 23

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 24



13. Trẻ con ở New York chơi bóng trong sân trường an toàn đến kỳ lạ, và theo tác giả, anh thấy Hà Nội cũng như vậy?

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 25

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 26

14. New York hồi đó cũng thích xây nhà cao tầng như Hà Nội hiện nay.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 27

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 28

15. Họ cũng có những bể bơi chật chội và đầy ắp người như thế này vào 100 năm trước.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 29

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 30



16. Những con phố ở New York hồi đó luôn tấp nập và bây giờ, Hà Nội cũng không hề "kém cạnh".

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 31

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 32

17. New York có một cây cầu tại một cái hồ giữa thành phố, còn ở Hà Nội thì có lẽ không cần phải giới thiệu nữa vì nó đã quá nổi tiếng rồi.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 33

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 34

18. Người Mỹ hồi đó thích uống nước chanh, còn người Việt giờ thích uống... trà chanh.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 35

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 36

19. Cả hai nơi đều có sở thích giơ cao quốc kỳ khi lái xe.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 37
Trong ngày Quốc khánh Mỹ, mùng 4/7.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 38
28/12/2008, năm Việt Nam vô địch cúp AFF.

20. Những lớp học chật kín lại là một điểm "gặp nhau" khác.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 39

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 40

21. Người Mỹ thời đó rất yêu bóng đá (bóng bầu dục), còn tình yêu của người Việt dành cho bóng đá thì không cần phải hỏi nữa.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 41

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 42

22. Hà Nội và New York đều có những cụ già thích đánh cờ trong công viên.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 43

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 44

23. Những khu chợ trong nhà cũng là điểm đến chung của các bà nội trợ ở cả 2 nơi.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 45

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 46

24. Người Mỹ thích "hot dog", còn người Việt thì thích... thịt chó nóng hổi.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 47

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 48


25. Người New York rất yêu thích việc đón năm mới tại một nơi nổi bật nhất trong thành phố và dĩ nhiên, người Hà Nội của chúng ta cũng vây.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 49
Quảng trường Thời Đại.

50 bức ảnh chứng tỏ rằng Hà Nội 2014 giống hệt như New York năm 1914 50
Tác giả của bài so sánh cùng vợ đón giao thừa tại Hà Nội.



Qua tìm hiểu và xác minh, chúng tôi thừa nhận những hình ảnh trong bài không phải được chụp vào chính xác năm 2014. Có rất nhiều bức ảnh đã được chụp trước và sau giai đoạn ấy. Tuy nhiên để tôn trọng bài viết gốc của tác giả Itmagnicent đăng trên Buzzfeed, chúng tôi xin mạn phép giữ lại tiêu đề như ý muốn của tác giả. Xin cảm ơn độc giả Nguyễn Thành An đã góp ý cho nội dung của chúng tôi thêm phần hoàn thiện. Chúc bạn và các độc giả của Kenh14.vn một năm mới đầy hạnh phúc và niềm vui!